“Đây là lỗi của cha, mặc kệ có phải là lão Khương làm hay không, cha là chủ tịch công ty, cha phải có trách nhiệm với chuyện này...” Yến Lỗi nói: “Không tin tức nào có thể gói được ở trong cái vòng này, sau khi sự cố này xảy ra, tất cả các công ty có quan hệ hợp tác với Yến thị đều đồng loạt hủy bỏ đơn đặt hàng, hơn nữa còn yêu cầu bồi thường tổn thất cho bọn họ, đây là khoản tiền bồi thường lớn. Mà chuyện này xảy ra, danh dự của Yến thị cũng sẽ bị tổn thương nghiêm trọng, khoản vốn mà Tống gia các con đầu tư vào cũng sẽ mất trắng.”
Tống Sở Di vặn chặc mi tâm lại, mặc dù anh không hiểu chuyện kinh doanh, nhưng cũng mơ hồ có thể hiểu được, cuộc khủng hoảng lần này Yến thị gặp phải cũng không kém gì so với cuộc khủng hoảng lần trước anh và Trường Tình làm đám cưới.
“Con đừng nói chuyện này cho Trường Tình biết, cha không muốn con bé phải lo lắng…” Yến Lỗi lại thở dài lần nữa: “Rồi cũng sẽ có các vượt qua, nhưng điều cha lo lắng nhất bây giờ là khoản vốn đầu tư kia của Tống gia các con, đồng thời cũng sợ sẽ ảnh hưởng đến cuộc hôn nhân của con và Trường Tình. Dù sao, lúc trước các con là liên hôn, mặc dù Yến gia chúng ta kém hơn, nhưng ít ra vẫn là thương hiệu có hàng trăm năm tuổi, một khi sụp đổ, sẽ không còn môn đăng hộ đối nữa.”
Tống Sở Di nhìn ánh mắt tràn đầy sóng ngầm của Yến Lỗi, cơ thể vô thức run rẩy: “Ở trong lòng con, cuộc hôn nhân của con và Trường Tình đã sớm không liên quan gì đến liên hôn nữa.”
Yến Lỗi gật đầu, ánh mắt hơi bất đắc dĩ: “Cha biết, sau khi chuyện giữa con và Tống Vân Ương xảy ra, Trường Tình trở về khóc sướt mướt đòi ly dị, cha cũng biết trong lòng con bé có con.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây