“Cô chẳng hiểu gì hết.” Tống Sở Lãng tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.
“Không hiểu là anh mới đúng.” Trường Tình nói: “Tống Vân Ương thích Sở Sở nên kiểu gì anh cũng phải làm bọn họ ở bên nhau, nếu một ngày nào đó Tống Vân Ương không thích Sở Sở nữa có phải anh lại đá anh ấy đi, tóm người cô ấy thích về không? Vậy anh là gì của cô ấy, suy nghĩ của anh thật là quái lạ, hay là trong lòng anh tự ti, căn bản không dám theo đuổi tình yêu?”
“Cô dám nói bậy một câu thử xem.” Tống Sở Lãng tức giận thể hiện toàn bộ trên mặt: “Bọn họ đều thích nhau, lại nói Vân Ương không phải loại đàn bà tùy tiện sẽ thay lòng đổi dạ, nếu không phải cô thì chuyện đã không đi đến ngày hôm nay.”
“Đó không phải là do ba người không giải quyết tốt mới dẫn lửa leo lên người tôi sao? Anh đừng có kéo tôi vào.” Trường Tình cảm thấy người này quá ngang ngược, vô lý, nhưng nhìn bộ dạng hung thần ác sát của anh ta vẫn sợ hãi lùi ra sau, nhỏ giọng nói: “Không sai, tôi thừa nhận ở phương diện tình cảm anh rất vĩ đại. Rõ ràng anh thích cô ta như vậy nhưng lại chắp tay thành toàn cho người khác. Nhưng mà anh không phải là bọn họ, căn bản không biết vấn đề chân chính giữa bọn họ mà mạnh mẽ xen tay mua chân vào trong đó. Tôi nghĩ nếu có một người anh trai như anh tồn tại ở đó, Sở Sở và Tống Vân Ương dù muốn ở bên nhau cũng khó mà được. Còn có, anh thích người ta mà không biết đi tranh thủ, tôi thấy anh nên đi xem bác sĩ tâm lý thì hơn, thật đấy.”
Hàn khí trong mắt Tống Sở Lãng càng ngày càng rõ.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây