Tuy là vợ chồng nhưng cô không biết chuyện tiền bạc của anh, hiện tại anh vừa nói vừa giải thích, cô cảm thấy khá tốt. Hiện tại đàn ông ít nhiều sẽ có suy nghĩ ích kỉ, nhất là đàn ông không có năng lực càng thích thoái thác trách nhiệm do đàn bà tiêu xài phung phí.
Nhưng điều đáng quý chính là chồng của cô không nghĩ cô như vậy, cô còn cảm thấy mình may mắn: “Sở Sở à, vừa rồi em đùa thôi. Anh không keo kiệt, em cũng biết chiếc nhẫn này rất đắt, em sẽ không tùy tiện làm mất đâu. Thật ra ba em cũng nói em tiêu tiền phung phí nhưng anh cũng có thể nói em, em sẽ nghe lời.”
Ánh mắt Tống Sở Di dịu dàng, giơ tay vén tóc cô nói: “Em ấy à, nhiều khi chỉ biết nói miệng mà thôi. Ở bệnh viện bọn anh có mấy đồng nghiệp đã kết hôn, bọn họ gả cho người đàn ông bình thường, lúc ngồi trong phòng anh thường nghe bọn họ nói muốn mua cái này, muốn mua cái kia nhưng chẳng mua được cái gì, bọn họ phải tiết kiệm tiền nuôi con, trả góp mua nhà. Có mấy đồng nghiệp khác tuy đã lấy chồng nhưng chồng chỉ kiếm được 1 tháng mấy ngàn, nếu muốn mua đồ trang điểm, đổi di động, làm tóc hoặc là mua quần áo để phải tự bỏ tiền túi. Có đôi khi bọn họ sẽ ngầm oán giận mình sống như một nữ cường nhân vậy. Từ đó anh suy nghĩ, nhất định sẽ không làm nửa kia của mình giống như bọn họ, anh chỉ hy vọng cô ấy có thể sống cuộc sống vô tư lự.”
Trường Tình liên tục gật đầu, cảm thấy anh nói cực kì chuẩn xác: “Ở đài bọn em cũng có rất nhiều cô gái như vậy nhưng cũng có người sống rất hạnh phúc. Di động hỏng thì có bạn trai tặng cho cái mới, thích lắc tay gì thì ông xã sẽ lặng lẽ mua cho. Thi thoảng sẽ muốn có quà, đương nhiên không phải loại quà đắt tiền mấy vạn, mấy trăm vạn, quan trọng là tâm ý. Trước kia em luôn hâm mộ người khác vì mình không có bạn trai, không có ông xã, di động hỏng cũng muốn ông xã mua cho nhưng khổ nỗi không có ông xã, không phải là em không có tiền mà muốn được ai đó tặng cho.”
Bất tri bất giác cô dựa vào lòng anh, đôi mắt đào hoa lập lòe nhìn vào mắt anh.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây