Tống Sở Di đi qua dọn hành lý của cô ta đặt vào cốp xe, Đới Ái kiêu căng ngạo mạn đeo kính râm ngồi ở ghế sau.
Trở lại ghế lái, Tống Sở Di cười lạnh trong lòng, thật đúng là xem anh như tài xế mà.
“Ngượng ngùng quá, còn phải nhờ cậu đưa tới sân bay, thật không còn cách nào khác, trong nhà chỉ có một tài xế lại chở ba cậu đi rồi. Tôi cũng không có cách nào.” Đới Ái ngồi ở phía sau vừa chơi di động vừa nói.
“Không có gì.” Tống Sở Di giật giật khóe môi, lái xe rời khỏi Tống gia.
Ghế sau, Đới Ái nhanh chóng gọi điện thoại cho Tống Hoài Sinh, nói chuyện nũng nịu.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây