“Trường Tình, anh cảm thấy hôn nhân của chúng ta sẽ không tránh khỏi thi thoảng cãi nhau, cũng có không vui nhưng anh nghĩ cho đến một ngày chúng ta già đi, em sẽ cảm thấy không tiếc nuối khi gả cho anh.” Tống Sở Di vắt hết óc mới trả lời được vấn đề này.
Trường Tình giật mình, cô mơ hồ không rõ hỏi: “Có phải … em tha thứ cho anh quá nhanh hay không?”
“Tha thứ cho anh sớm một chút để em có thể làm Tình bảo của anh sớm một chút không tốt hay sao?” Tống Sở Di nở nụ cười, tiếp tục gia tăng nụ hôn.
Trường Tình không chịu nổi một kích, bị câu nói cuối cùng của anh làm cho choáng váng.
Làm Tình bảo của anh.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây