Trường Tình cẩn thận nghĩ lại, Giang Đóa Dao có hay phát weibo thật nên hơi chột dạ: “Bọn em có tới bar nhưng không làm gì cả.”
“Không làm cái gì vậy mấy tấm hình soái ca là chuyện thế nào?” Tống Sở Di cười lạnh: “Không phải chính em nói ở bên kia kết giao được nhiều bạn sao? Còn cùng nhau đi hết đảo, anh sống ở Mỹ nhiều năm như vậy cũng chưa trải qua chuyện này sao?”
Trường Tình bĩu môi: “Đúng vậy, anh ở nước Mỹ suốt ngày có Tống Vân Ương ở bên cạnh, làm gì còn tâm tư mà nghĩ tới người phụ nữ khác.”
Cô lại tiếp tục cắm mấy sấy, còn chưa kịp bật lên thì Tống Sở Di lại tắt, anh nhíu mày, ho khan một tiếng, hạ giọng hơn nhiều: “Chúng ta xem như huề nhau, em xem, anh bỏ mặc em ở sân bay một lần, em lén giấu anh đi Maurice sau đó, anh nghĩ lại cũng quyết định không so đo em đi chơi mặc bikini ngắm soái ca, em cũng đừng tức giận nói muốn ly hôn nữa.”
Trường Tình giật mình, lời này nghe thật không quen tai, làm như anh đại nhân đại lượng, không so đo với cô vậy: “Không giống nhau, em chỉ xem soái ca, là thưởng thức một chút, không có ý tưởng khác, nhưng trong lòng anh có người khác, dựa vào cái gì anh nói không so đo thì không so đo chứ?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây