“Tôi cũng không nói ra được, khi đó mới chỉ mười mấy tuổi, rất dễ nảy sinh tình cảm, sau khi chia tay với Vân Ương, nói thật tôi nghĩ mình sẽ không có tình cảm với cô gái nào khác, nhất là cô ấy và Vân Ương lại chẳng giống nhau chút nào.” Tống Sở Di thất thần một chút, sau đó mới trả lời vấn đề.
“Cũng phải.” Triển Minh Duy gật đầu: “Từ bé Vân Ương được gửi nuôi ở nhà cậu, tính cách vui vẻ, hòa nhã nhưng chúng ta đều hiểu, cô ấy trưởng thành từ sớm, chưa bao giờ làm nũng với người lớn, vô cùng cung kính với bà nội và ba cậu nhưng mà Yến Trường Tình thì khác, cô ấy sinh ra và lớn lên trong gia đình hoàn mỹ, cuộc sống lành mạnh, dù người cô ấy yêu thầm không yêu cô ấy nhưng cô ấy vẫn có thể dùng tâm thái lạc quan mà tiếp tục cuộc sống của mình, cô ấy như cô công chúa nhỏ, không có mục tiêu to lớn, có lẽ mục tiêu cả đời chính là tìm được một người mình thích sống hạnh phúc cả đời.”
“Đúng vậy, tôi chưa bao giờ biết thì ra có người cũng có thể sống thành dáng vẻ như vậy tựa như… một đứa trẻ vậy, nhưng lại có… thân thể của một người trưởng thành, cô ấy tựa như ánh mặt trời, mà tôi thì giống như… giống như…”
“Một con mèo.” Triển Minh Duy cười tiếp lời anh: “Sở Di, ở trong lòng tôi cậu giống như một con mèo vậy, mèo thường thích hoạt động trong đêm tối, thoạt nhìn ưu nhã, nội liễm, tự phụ, cô độc, thật ra còn có chút tùy hứng.”
Tống Sở Di nghe xong mà giật mình, đây là lần đầu tiên anh bị bạn thân của mình hình dung thành con mèo, thật không biết nên khóc hay nên cười nữa nhưng thật sự rất có đạo lý: “Tôi tuỳ hứng sao?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây