Anh nhấc chân lên bước tới. Giang Đóa Dao nói: “Mình cảm thấy hôm nay bốn người chúng ta phải tụ họp suốt đêm mới được.”
“Tụ họp? Anh đây thích nhất là tụ họp. Có muốn rủ rê tôi hay không?” Lệ Thiếu Bân cười híp mắt nói.
“Lần sau sẽ gọi anh đi.” Trường Tình cười nói: “Thiếu Bân, tối nay thật sự rất cảm ơn anh. Lần sau bọn tôi nhất định sẽ mời anh ăn bữa cơm.”
“Được rồi, mấy người phụ nữ bọn cô tụ họp tôi cũng không quấy rầy làm gì.” Lệ Thiếu Bân hai tay đan chéo sau ót: “Đúng rồi, thuộc hạ của anh vừa mới điều tra ra được, là do Triệu Xu bí mật gặp riêng chào hỏi đám lão gia Tề tổng, muốn chỉnh Quản Anh, nói là trước đó muốn để cho Quản Anh phóng túng trong quán rượu, nhưng cô ấy lại không chịu uống, thế là dùng thủ đoạn cưỡng ép. Đồng lõa còn có công ty Thượng Vĩ, thêm ba nghệ sĩ mới và hai người mẫu, trước đây cũng chỉ mới gặp qua thôi. Phó Dũ, tôi nói công ty của anh phong khí cũng kém quá đi. Cả một nhóm nghệ sĩ lớn như vậy lại liên kết với nhau đi chỉnh người khác.”
“Tôi sẽ trở về xử lý. Lần này là tôi nợ anh một ân tình.” Phó Dũ cau mày nói: “Phiền anh đưa mọi người trở về. Tôi sang bên kia xử lý chuyện của Triệu Xu.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây