Lúc này Tống Vân Ương mới lấy lại tinh thần, nhìn anh một cái, khoé miệng kéo ra nụ cười bất đắc dĩ: “Bảo là có việc. Có lẽ là đi tìm Yến Trường Tình.”
“Đợi chốc nữa anh gọi điện, bảo nó trở lại trông em.” Tống Sở Lãng môi mỏng giật giật, mặt mày tức giận không vui.
“Không cần đâu, anh cả.” Tống Vân Ương nhìn ra ngoài cửa sổ, hốc mắt dần đỏ lên: “Tính ra, cho dù trong lòng anh ấy vẫn còn có em, nhưng cũng không phải chỉ duy nhất một mình em. Em thua rồi. Em từ bỏ.”
“Vân Ương…” Đáy mắt Tống Sở Lãng dâng lên nỗi đau xót vô cùng.
“Em không muốn cứ phải mặt dày giữ anh ấy lại như thế. Anh cả, anh đừng quản chuyện của bọn em nữa. Em biết anh đối xử với em rất tốt, so với Sở Di không kém là bao. Đời này của em có lẽ chỉ có thể mắc nợ anh.” Tống Vân Ương lần nữa than vãn, nước mắt chảy xuống gò má trắng thuần.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây