“Cho dù con có hơi thích nó, nhưng trong lòng con lại có một người phụ nữ khác quan trọng hơn con gái của ba.” Yến Lỗi cau mày: “Con gái bảo bối của ba dựa vào cái gì để nó bị con làm tổn thương? Sau này người phụ nữ kia lỡ như có chuyện gì, con vứt bỏ con gái của ba rời đi trước. May mắn thay, lần con bỏ đi này là ở sân bay Thành Bắc, lỡ như đang ở sân bay nước ngoài, con cứ thế bỏ mặc con gái ba, không nói một lời mà đi như vậy, cũng không thông báo an toàn cho người ở lại thì phải làm sao?”
Tống Sở Di cúi thấp đầu.
“Hơn nữa, mục đích kết hôn của con cũng không đơn giản.” Yến Lỗi gõ gõ tay trên mặt bàn, thần sắc nghiêm nghị nói: “Không sai, ban đầu Yến gia kết thông gia với nhà con, đúng thật là đám cưới thương mại. Nhưng sau khi kết hôn, chút tâm tư của Trường Tình với Phó Dũ đã chấm dứt. Nó hướng đến con cả đời, còn con thì hướng tới cái gì? Con để nó làm bia đỡ đạn cho con. Nói tới đây, ba phải hỏi con, con gái của ba thua kém hơn so với cái cô Tống Vân Ương kia sao? Con để con gái ba làm bia đỡ đạn, con có ý gì?”
Yến Lỗi càng nói càng tức giận, liên tục tự mình rớt mấy ly rượu.
Tống Sở Di liếm môi, anh hiện tại vô cùng hối hận, tại sao lại phải tới gặp Yến Lỗi. Nói thì nói, không nên đem rượu tới.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây