“Đây không phải là một trò chơi.” Đồng tử Tống Sở Di nheo lại nguy hiểm, trừng mắt nhìn Tống Sở Lãng.
“Nghĩ lại thì, Vân Ương, cô ấy đã làm sai cái gì để em phải vứt bỏ cô ấy như vậy?” Tống Sở Lãng ngồi trên bàn làm việc đưa lưng về phía anh: “Sở Di, cô ấy vẫn đang chờ em ở bệnh viện.”
Trái tim Tống Sở Di từng đợt từng đợt thắt lại. Thật sự là không thể trò chuyện tiếp được nữa.
Năm năm sau, một lần nữa anh lại cảm thấy tất cả mọi chuyện tệ hại hơn.
Ra khỏi tập đoàn Sky, anh gọi điện thoại cho Yến Lỗi: “Ba, trưa nay chúng ta có thể tìm một chỗ nào đó ăn bữa cơm, trò chuyện một chút được không?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây