“Còn nữa...” Nguyễn Dạng tức đến nghiến răng: “Nghĩ đi nghĩ lại, Quản Anh cũng chỉ là một cái lốp dự phòng có ngoại hình giống Tống Vân Ương, hai người cậu lại vì một người đàn ôn căn bản không yêu mình mà xích mích thành thù, giờ nhìn lại, căn bản không đáng mà!”
Trường Tình ngây dại triệt để, nước mắt hoàn toàn mất khống chế.
Nguyễn Dạng chỉ biết lẳng lặng ngồi cạnh an ủi.
Trường Tình khóc mệt, thiếp đi.
Sáng hôm sau tỉnh lại, sắc trời bên ngoài còn chưa sáng, hai con mắt vì khóc nhiều mà sưng vù, còn hơi nhưng nhức, cô ngồi dậy, Nguyễn Dạng bên cạnh lập tức bị đánh thức, cô ấy dụi đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, hỏi: “Cậu không sao chứ?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây