“Bọn họ qua lại coi như thuận lợi, vì không ảnh hưởng đến học tập, tôi cũng giúp chúng giấu người nhà, Sở Di thi vào trường y, Vân Ương vì muốn có thời gian của hai người nhiều hơn nên cũng học y, hai người cùng được nhận vào đại học Stanford ở Hoa Kỳ, vốn nghĩ sau khi kết thúc khóa học hai năm sẽ về nước kết hôn, nhưng cũng chính vào hai năm đó, Sở Di cuối cùng cũng nhận ra tôi vẫn luôn yêu thầm Vân Ương, nó thấy áy náy, rồi đến một lần, ba người chúng tôi đến Detroit du lịch, ở đó gặp cuộc đấu súng, cô biết đấy, bên Mĩ mang súng là hợp pháp, lần đó là một người tâm thần cầm súng giết người, Sở Di bị bắn trúng lưng, nó chưa ngất hẳn, nhưng bị dọa không nhẹ, đến khi Vân Ương gặp nguy hiểm, nó muốn lao đến nhưng lại sợ đến nỗi không nhúc nhích được, là tôi chạy đến hứng viên đạn đó thay Vân Ương, ngay sau đó Vân Ương ngất đi, lúc cô ấy tỉnh lại, tôi lừa cô ấy, nói là Sở Di cứu cô ấy.”
Trường Tình khiếp sợ, cô nhớ sau lưng Tống Sở Di có một vết sẹo, nhưng không ngờ nó gây ra do đạn bắn, cô càng không ngờ rằng Tống Sở Lãng sẽ hy sinh vì người mình yêu đến vậy.
“Thời gian sau đó, Sở Di vẫn luôn áy náy vì chuyện kia.” Tống Sở Lãng phiền muộn nhả khói: “Sau khi vết thương lành, cũng không muốn gặp Vân Ương, nó cảm thấy mình vô dụng, hèn yếu, không bảo vệ được người mình yêu vào lúc cần thiết, Vân Ương nhận ra sự kì lạ của nó, có lẽ cô ấy đã gạn hỏi, sau đó Sở Di đã nói với cô ấy rằng tôi cũng thích cô ấy, chắc là Vân Ương cũng không ngờ, cũng cảm thấy nợ tôi, vì vậy bọn họ hẹn cho nhau năm năm, nhưng năm năm trôi qua, Vân Ương sắp quay về, nhưng Sở Di vẫn không thoát khỏi ám ảnh từ vụ việc kia, rồi nó lựa chọn từ bỏ bằng cách kết hôn, nhường Vân Ương cho tôi.”
Trường Tình gật đầu, trong đầu cô bây giờ là một mớ bòng bong hỗn độn, nhưng có lẽ cũng chính vì quá mức hỗn độn nên mới dẫn đến cô còn bình tĩnh được thế này.
“Sở dĩ tôi nhất quyết muốn cô li dị với Sở Di, là muốn Sở Di trở lại bên cạnh Vân Ương.” Tống Sở Lãng liếc nhìn sắc mặt Trường Tình, thở dài: “Tôi vốn không muốn cho cô biết những chuyện này, nhưng bây giờ Vân Ương thành ra thế kia, nếu không phải tôi tống Nghiêm Hà Hoa vào tù, con trai ông ta cũng sẽ không làm ra chuyện này, Vân Ương là người bị hại, cô ấy quay về chỉ một lòng muốn hòa hợp với Sở Di, nhưng cô ấy không ngờ hai người lại kết hôn, cô ấy chưa từng nghĩ sẽ chia rẽ hôn nhân của hai người, nhưng cái giá cho việc đó là ngày nào cô ấy cũng phải sống trong đau khổ, tôi muốn mang hạnh phúc trả lại cho bọn họ. Yến Trường Tình, coi như tôi xin cô, ly dị đi, cô ly dị, tôi vẫn có thể bảo đảm cổ phần Tống gia sẽ không rút khỏi Yến gia, Yến thị các người vẫn có thể kinh doanh bình thường, cô quay về cuộc sống yên bình trước đây của cô, còn nếu cô không muốn, tôi cũng có thể đảm bảo, sẽ khiến Yến gia của cô còn thảm hại hơn trước đây!”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây