Đây là một lá thư bán nước, nội dung là tiết lộ nhiều tài liệu bí mật quan trọng của quốc gia cho gián điệp nước ngoài.
Dù là ở bất kỳ thời đại nào có pháp luật, thứ này chính là giấy báo tử!
Tổn thất cả một tổ, liệu có còn ai toàn mạng?
Tống Sở Sở nhổ một bãi nước bọt thẳng vào mặt Trần Minh.
“Nỗi oan của Đậu Nga có lẽ cũng chỉ đến mức này! Nếu Hải Thụy sống lại chắc chắn tức đến nỗi bật nắp quan tài chui ra!”
“Không có chứng cứ thì liền đổ tội bừa bãi? Đây chính là cái gọi là ‘tuyệt đối không làm oan người tốt’ của anh đấy à?”
Nói xong, cô đá hắn ta một phát nữa, khiến hắn ya lăn xuống đất.
Trần Minh bị vạch trần thủ đoạn, sắc mặt lập tức thay đổi, quên cả đau đớn, lập tức lao đến giật lại thứ trong tay cô.
Lưu Thư Dao trừng mắt sững sờ.
Cô ấy đã quá sơ suất rồi!
Không ngờ Trần Minh lại vô liêm sỉ đến mức này!
Nếu không phải Tống Sở Sở phát hiện kịp, vừa rồi để hắn tự do lục soát, nhà họ Lưu chắc chắn sẽ gặp đại họa!
Cơn giận bùng lên, Lưu Thư Dao lao đến với tốc độ chạy nước rút 100 mét, tát cho Trần Minh hai cái thật mạnh!
Chát! Chát!
Trong khoảnh khắc, những đố kỵ và thù địch trong lòng cô ấy dành cho Tống Sở Sở hoàn toàn tan biến.
“Con khốn! Mày dám đánh tao!
“Cha tao chính là Phó chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng!”
Trần Minh ôm nửa bên mặt bị đánh, nghiến răng đe dọa:
“Biết điều thì mau giao thứ đó ra đây!”
Nếu để thư giả mạo rơi vào tay nhà họ Lưu, lan truyền ra ngoài, hắn ta chắc chắn sẽ không yên thân!
Hắn ta vừa ra hiệu, lập tức hơn chục tên tay chân vây quanh hai cô gái, ánh mắt hung dữ như hổ đói.
Lúc này, sắc mặt Tống Sở Sở tái nhợt, đầu óc bắt đầu choáng váng.
Cô siết chặt nắm tay, mắt đảo nhanh, cắn răng tính toán.
“Tôi sẽ cố gắng cầm chân bọn chúng. Cô cầm thứ này đi báo cảnh sát.”
Cơ thể này quá yếu, cô không chắc mình có thể cầm cự bao lâu.
Lưu Thư Dao mắt trợn to như trứng chim bồ câu, sau khi hiểu ra, nước mắt cô lại trào ra.
Cô nàng gật đầu thật mạnh:
“Sở Sở, cô nhất định phải cẩn thận!”
“Muốn chạy? Không có cửa đâu!”
“Nếu không giao ra, không ai được phép rời khỏi căn phòng này!”
Trần Minh đã mất hết kiên nhẫn, vung tay ra lệnh:
“Xông lên!”
Bất ngờ…
Rầm!!!
Một tiếng động vang trời.
Một người đàn ông đầu trọc đen nhẻm đạp văng nửa cánh cửa xông vào!
“Con gái đừng sợ! Cha tới cứu con đây!”
Khoảnh khắc đó, trong mắt nhà họ Lưu, Tống Đại Hải tỏa sáng như một vị thần giáng thế!
Ông vung cây đòn gánh trong tay, vừa nhìn thấy máu trên người Tống Sở Sở, cơn giận bốc lên ngùn ngụt:
“Mẹ nó chứ!!!
“Lưu Viêm Bân, anh còn là đàn ông không?!”
“Vợ con bị bắt nạt đến mức này mà còn khoanh tay đứng nhìn?!”
Lưu Viêm Bân bị đánh sưng vù một bên mắt, cúi đầu im lặng không dám cãi lại.
Không phải là ông ấy không muốn đánh lại… mà là ông ấy đánh không lại bọn chúng!
“Dám bắt nạt con gái tôi?!”
“Hôm nay không cho mấy người biết thế nào là lễ độ thì ông đây không phải họ Tống!!!”
“Nạp mạng đi!!!”
Mắng thì mắng, nhưng cây đòn gánh trên tay ông không hề rảnh rỗi, nhắm chuẩn từng đứa mà phang xuống.
Bọn người của Ủy ban Cách mạng xưa nay toàn dùng thế ép người, nào có ai dám đánh lại chúng?
Không ngờ hôm nay lại gặp đối thủ cứng cựa, dám chơi tay đôi với bọn chúng.
Tống Đại Hải cao to lực lưỡng, hơn nữa ra tay không nương tình.
Vừa nãy còn hùng hổ, giờ cả đám bị ông đánh đến la oai oái.
Tống Sở Sở thấy có viện binh, ánh mắt trở nên sắc bén, nhẹ nhõm hơn nhiều.
Cô tiện tay bẻ gãy một chân ghế, vung lên đập mạnh vào bụng Trần Minh.
“Ọe…”
Trần Minh rú lên như heo bị chọc tiết, sùi bọt mép ngất luôn tại chỗ.
Hai người hợp sức, chẳng mấy chốc đã quét sạch hơn chục tên, ép chúng co rúm vào góc phòng.
Lưu Thư Dao cầm theo lá thư giả tức tốc chạy đi báo cảnh sát.
Cuối cùng, cả đám Ủy ban Cách mạng bị tóm gọn.
Tống Sở Sở thở phào nhẹ nhõm.
Nguy cơ đã được giải quyết
Nhưng ngay lúc đó, mắt cô tối sầm lại.
Trước khi mất ý thức, cô còn nghe thấy mấy tiếng hét thất thanh: