Tô Văn Chi mơ màng mở mắt, còn chưa kịp định thần mình đang ở đâu thì cửa phòng đã bị đẩy mạnh “Ầm” một tiếng, một cô gái xinh đẹp mặt đầy giận dữ xông vào.
Ánh mắt đảo một vòng trong phòng, cô gái xinh đẹp kia chính là Nhậm Diệp Phân, thấy Tô Văn Chi nằm trên giường bệnh, cô ta liền đi tới trước mặt không nói hai lời mà “Bốp” một cái tát vào mặt cô.
“Tôi nói cho cô biết Tô Văn Chi, đừng có mà làm trò này với tôi, cô quấn lấy người yêu tôi còn chưa đủ, còn muốn tìm đường chết để đổ nước bẩn lên người anh ấy? Cô cũng không soi gương xem mình ra sao, cô xứng sao? Cô không biết người ta gọi cô là gì à? Lợn đen!”
Tô Văn Chi vốn đã khó chịu, có cảm giác như linh hồn không thể chui vào cơ thể. Một cái tát giáng xuống, cảm giác đó biến mất nhưng cơn đau dữ dội truyền đến từ cơ thể khiến cô toát mồ hôi lạnh, nghe người kia mắng như tát nước vào mặt, cô liền vô thức phản bác: “Tôi quyến rũ người yêu cô bao giờ?”
Vừa dứt lời, Tô Văn Chi đột nhiên thấy đầu đau như búa bổ, vô số hình ảnh hiện ra trước mắt, cuối cùng cô cũng hiểu ra mình đã xuyên sách, xuyên vào một cô thôn nữ pháo hôi cùng tên cùng họ trong một cuốn tiểu thuyết máu chó niên đại.
Cô thôn nữ này tuy được gia đình cưng chiều lớn lên nhưng vì vừa đen vừa béo vừa xấu, thường bị những đứa trẻ cùng tuổi trong làng chế giễu bắt nạt, cũng chẳng có ai muốn làm bạn với cô.
Con trai của đội trưởng là Tiền Quốc Thắng vì muốn moi lợi từ nguyên chủ, đã dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt cô, sau khi bị người khác phát hiện lại đổ ngược lại, nói nguyên chủ quấn lấy hắn ta, làm hỏng danh tiếng của cô.
Dưới sự đả kích kép, nguyên chủ nhất thời nghĩ quẩn uống thuốc trừ sâu, lúc chỉ còn thoi thóp thì được anh trai thứ ba là Tô Văn Dân đưa đến trạm xá. Kết quả nữ chủ Nhậm Diệp Phân sau khi biết chuyện lại tưởng nguyên chủ muốn bám lấy Tiền Quốc Thắng, cho nên tìm đến tát cô một cái.
Nhậm Diệp Phân vốn không phải người tốt tính, thấy Tô Văn Chi không những không thừa nhận, mà còn giả vờ đáng thương trước mặt, cô ta không khỏi càng tức giận hơn, đưa tay định kéo Tô Văn Chi dậy để đối chất với Tiền Quốc Thắng.
Tô Văn Chi cũng không biết mình lấy đâu ra sức, trong lúc giãy giụa đã đẩy người kia một cái, Nhậm Diệp Phân ngã xuống đất, đầu đập vào chân ghế ngất đi.
Tô Văn Chi cũng thoáng giật mình: Xong rồi, cô ta là nữ chính, một khi pháo hôi đụng độ nữ chính thì lành ít dữ nhiều!!
“Em gái!” Một tiếng kinh hô vang lên ngoài cửa, ngay sau đó một người đàn ông cao lớn sải bước đến bên giường bệnh: “Em sao vậy? Xảy ra chuyện gì?”
Người đàn ông chính là anh trai thứ ba của Tô Văn Chi, Tô Văn Dân, hắn đưa em gái gặp chuyện đến trạm xá thì mới phát hiện bác sĩ Vương đã đi khám bệnh. Thế là hắn vội vàng ra ngoài tìm người, vừa hay gặp anh cả, nói đôi ba câu về tình hình của em gái, anh cả lập tức nói mình sẽ đi tìm bác sĩ Vương, để hắn về chăm sóc em gái.