“Lão già này.” Vương Quốc An nhìn cửa sân đóng kín, đột nhiên cười to, sau đó lắc đầu đạp xe, chấp nhận số mệnh đi làm.
Nhưng mà khi đến xưởng chế biến thịt, Vương Quốc An lại dừng lại, ông ấy dựng xe cẩn thận một bên.
Đợi ông ấy ra khỏi xưởng chế biến thịt, trong tay ông ấy có một miếng thịt to cỡ bàn tay.
Còn là miếng nhiều thịt mỡ, cắn một miếng là đầy mỡ, người nào nhìn cũng khen hai câu thịt ngon, chuyện này ít nhiều gì cũng là hôm nay vận may của ông ấy tốt.
Mà Lưu Thúy thì nắm lấy tay Lục Hướng Noãn, ở trong phòng nói chuyện, nhiệt tình giống y như sói xám nhìn thấy cô bé quàng khăn đỏ.
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây