Văn thị nhìn thực đơn, không nhịn được mà nói: “Đại tẩu, sao người lại nghĩ ra được những món ăn này, chỉ nhìn tên món ăn thôi ta đã chảy nước miếng rồi.”
“Ta đây không phải là nhàn rỗi không có việc gì làm sao, mỗi ngày đều suy nghĩ lung tung.” Trình Loan Loan cười nói: “Đợi không lâu nữa hoa sen sẽ nở nhiều hơn, nhị thẩm sẽ được thử nhiều món ăn hơn, làm quen tay là được rồi. Sau này sẽ có những loài hoa khác như hoa đào, hoa nhài, hoa thược dược... Kỳ thật có thể học theo, một hồi thì cái gì cũng biết.”
Văn thị gật đầu: “Đầu óc như gỗ du này của ta quả thật nên sử dụng một chút, nếu không đều rỉ sét, sau này không có việc gì làm ta cũng sẽ suy nghĩ nhiều hơn về các món ăn.”
Hai người đang ngồi nói chuyện ở cửa thì thấy Tôn Tiểu Lỗi đi vào với vẻ mặt thất hồn lạc phách, không cẩn thận còn đụng ngã một cái giá, rau dại cũng rớt xuống đất.
Hắn vội vàng ngồi xổm xuống nhặt thức ăn trên mặt đất lên.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây