Trong lòng Bạch Hướng Mặc cũng hiểu không thể quá câu nệ, chỉ là cảm thán một hai câu mà thôi.
Tề Minh nói: “Hiện tại tất cả đều chỉ là suy đoán của chúng ta, chưa có chứng cứ xác thực nào. Cho dù chúng ta muốn tố cáo trước mặt Vương phu nhân, cũng không đủ chứng cứ.”
Mạnh Minh Duệ lên tiếng: “Hay là để tôi cho người đi đánh Lục Vận Hằng một trận? Ép hắn giao nộp chứng cứ.”
Tề Minh bất đắc dĩ liếc cậu ta một cái: “Cậu cho rằng Lục Vận Hằng lăn lộn nhiều năm như vậy đều là vô ích sao, loại chứng cứ quan trọng này, làm sao có thể dễ dàng lấy ra?”
Mạnh Minh Duệ sờ sờ mũi nói: “Vậy tôi phái người lén lút đột nhập vào nhà hắn ta, xem hắn ta giấu những thứ đó ở đâu.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây