Buổi tối Ngụy Mặc về, anh mang cho Trình An Nhiên món thịt kho tàu của căng tin, tính ra cũng đã ba bốn ngày không ăn thịt, Trình An Nhiên thực sự hơi thèm, vui vẻ cầm đũa ăn.
Ngụy Mặc thấy tâm trạng Trình An Nhiên tốt lên, khóe miệng không tự chủ được mà hơi cong lên, anh không biết dỗ người khác vui vẻ, chỉ có thể cố gắng hết sức để nâng cao chất lượng cuộc sống của Trình An Nhiên.
Trình An Nhiên ăn hai miếng thịt kho tàu, phát hiện có lông, bỏ đi thì hơi tiếc, nhưng mà ăn thì cô cũng không nuốt trôi, không khỏi có chút buồn phiền.
Ngụy Mặc phát hiện ra sự khác thường, ngẩng đầu hỏi: “Sao vậy?”
Trình An Nhiên dùng đũa nhẹ nhàng gắp miếng thịt kho tàu có lông kia lên: “Có lông.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây