Ngụy Tri Tinh trợn mắt, không nhịn được “Hừ.” một tiếng, bất mãn phản bác: “Nước ngoài thì có gì tốt chứ? Tôi thấy người có thể ra nước ngoài, chưa chắc đã thi đỗ được Đại học Bắc Kinh, người thi đỗ được Đại học Bắc Kinh mới không thèm ra nước ngoài, tôi muốn ở lại trong nước, cống hiến cho đất nước.”
Những lời này, rõ ràng là cố ý châm chọc anh chàng du học sinh.
Trình An Nhiên cũng gật đầu phụ họa: “Người kiêu ngạo tự đại, ra nước ngoài dát một lớp vàng về, lại càng kiêu ngạo hơn.”
Ngụy Tri Nguyệt ngạc nhiên nhìn về phía Trình An Nhiên, lúc này mới để ý, mấy người bọn họ đều ở đây, cô ấy ngượng ngùng đỏ mặt: “Chị dâu, mọi người đến khi nào vậy?”
Anh chàng du học sinh nghe Ngụy Tri Tinh và Trình An Nhiên châm chọc mình, vừa định nổi giận, lại nghe Ngụy Tri Nguyệt nói vậy, anh ta nhíu mày: “Em quen họ à?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây