Trong chuyện này, Cố Cảnh Tồn chỉ là người ngoài nên anh ta hầu như không lên tiếng, nhưng nhìn thấy Yến Vĩ Hoa buồn bã như vậy, anh ta cũng rất xúc động.
Yến Vĩ Hoa bình thường cũng là một người tính tình cởi mở, chỉ là thấy cha mẹ mình như già đi mấy tuổi, trong lòng có chút khó chịu, anh ta tức giận nói: “Chỉ cần nghĩ đến Yến Nhược Kỳ chiếm đoạt tổ ấm của chúng tôi nhiều năm như vậy, tôi lại không thể kiềm chế được cơn tức giận, cậu không biết tính cách cô ta tệ đến mức nào đâu, trước đây cha mẹ tôi luôn trách móc bản thân không dạy dỗ tốt Yến Nhược Kỳ, bây giờ nghĩ lại, có dạy dỗ cũng vô dụng, cô ta là một đứa xấu xa, xấu xa bẩm sinh.”
Có một người mẹ ruột như Mạc Quế Hà, Yến Nhược Kỳ xấu xa như vậy cũng có thể giải thích được, chẳng trách từ nhỏ anh ta đã không hoà hợp với Yến Nhược Kỳ, hóa ra là vì hai người vốn không phải chị em ruột, mà còn là kẻ thù.
Cố Cảnh Tồn hít sâu một hơi, một lần nữa vỗ vai Yến Vĩ Hoa an ủi: “Tôi thấy các cậu nên công khai mối quan hệ với Yến Nhược Kỳ, tránh để sau này cô ta mượn danh nhà cậu đi làm chuyện xấu.”
Cha Yến là một lãnh đạo lớn ở An Thành, trong tay có chút quyền lực, trong mắt người ngoài, Yến Nhược Kỳ vẫn là con gái của cha Yến, nếu không công khai cắt đứt quan hệ, sau này Yến Nhược Kỳ gây ra rắc rối gì, liên lụy đến cha Yến thì không hay.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây