Đôi mắt Bình Bình đỏ như một con thỏ, thút thít nói: “Thật vậy sao ạ?”
Cố Thanh Hải dùng sức gật đầu, nói: “Thật đấy.”
Bình Bình nhìn về phía Tần Thi: “Mẹ ơi, thật vậy sao ạ?”
Tần Thi cũng gật đầu, chỉ cần con đừng khóc nữa thì cái gì cũng là sự thật cả.
“Ba ơi?” Bình Bình quay đầu nhìn về phía Lục Trạch Thiên, miệng Lục Trạch Thiên lúc này lại mím chặt, tuy rằng hiện tại không phá tứ cựu(*), nhưng phong kiến mê tín vẫn không nên được áp dụng, nói như vậy với con nít…. ngộ nhỡ đứa nhỏ tin thật thì biết làm sao bây giờ?
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây