Hai người đến một câu giao lưu cũng không có, cứ vậy bám lấy một cái bàn, uống rượu mấy ngày liên tiếp.
Y chỉ biết người này tên là Hạ Dự Bạch, thân phận, bối cảnh, lai lịch, hoàn toàn không biết.
Xưa nay Hạ Dự Bạch cũng không hỏi Dương Liễu y là người thế nào.
Chỉ là cảm xúc tương đồng, đều có nỗi bất bình, đều ôm nỗi buồn khổ. Cứ vậy thành bạn rượu. Thỉnh thoảng nói bâng quơ mấy câu, cũng xem như hợp ý.
Dương Liễu đặt rượu lên bàn, tiện tay bóc lớp giấy dán. Hương rượu đắng chát lan tỏa khắp không trung.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây