Trần Trị Đào bay ở phía trên Điếu Long Chu, nhấc tay vung về phía sau, cả người lẫn thuyền đều lui lại hai trượng: “Trần mỗ phụng mệnh thảo phạt Sa Bà Long Vực! Nhưng Võ An Hầu ở đây, ta nên tránh đi mới phải!”
Lúc ở Thiên Nhai Đài, vì tránh né lời mời quyết đấu của Khương Vọng nên hắn ta đã nói, từ giờ sẽ tránh xa nơi Khương Vọng cắm dùi, giờ cũng là lúc thực hiện lời nói khi ấy.
Khương Vọng vội vàng bay tới, đưa tay kéo lại: “Trần sư huynh nói gì vậy? Đã mang theo quân lệnh sao có thể nói đi là đi? Đến, chúng ta thảo luận một chút, làm sao để giúp ngươi thảo phạt Sa Bà Long Vực!”
Trần Trị Đào quay thân tránh đi: “Điếu Hải Lâu cũng không phải là quân quốc, Trần mỗ tới lui tự do, trở về giải sầu cũng được!”
Giờ khắc này nhìn thấy Trần Trị Đào, Khương Vọng mới ý thức được, cuộc chiến tranh mà hắn tham dự này cũng không phải là chuyện của một mình đảo Quyết Minh.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây