Vũ Thần Thiên Hạ

Chương 944: Hai nàng giao phong

Chương Trước Chương Tiếp

Hấp thu lực lượng lôi đình, rèn luyện thân thể Nguyên Thần, rèn luyện gân cốt kinh mạch.

Không người nào biết lúc này trong không gian hư vô, Đỗ Thiếu Phủ trải qua rèn luyện như thế nào.

Loại tôi luyện rèn luyện này không thể tưởng tượng nổi, nghe rợn cả người, sợ là đủ để cho người hít vào khí lạnh.

Lực lượng lôi đình màu tím quá mức cường hãn, tuy Đỗ Thiếu Phủ có thể hấp thu lôi đình màu tím cho mình dùng, nhưng từng đạo lôi đình đánh xuống, rơi ở trên nhục thể tàn phá bừa bãi, để Đỗ Thiếu Phủ cũng có thể cảm giác được đau nhức sâu vào Linh Hồn.

Đỗ Thiếu Phủ cắn răng đối kháng, không ngừng hấp thu lôi đình màu tím dung nhập kinh mạch, cốt cách cùng lục phủ ngũ tạng của mình.

Mỗi một đạo lôi đình hạ xuống, đều làm cho Đỗ Thiếu Phủ đau nhức đến chết đi sống lại.

Bất quá ở trong đó, mỗi một tế bào trong thân thể của Đỗ Thiếu Phủ đều nhận được chỗ tốt, thân thể lan tràn phù văn, hào quang xung thiên.

Thân thể cũng càng ngày càng óng ánh sáng long lanh, trong lúc mơ hồ hiện lên tử kim sắc.

Tế bào trong thân thể mắt thường không cách nào nhìn thấy, tất cả tạp chất ẩn hình trải qua lôi đình tử sắc không ngừng tôi luyện, toàn bộ đang bị tiêu trừ.

Thân thể của Đỗ Thiếu Phủ vốn đã cường hãn vô biên, lúc này còn đang trải qua một loại lột xác về chất, giống như kén biến thành bướm...

Đỗ Thiếu Phủ trầm ngâm trong đó, cũng không biết bên ngoài đã đến một tháng.

Dưới Thần Lôi Đỉnh, lôi điện tử sắc bắt đầu thu liễm, Dẫn Lôi Đài khổng lồ co rút lại.

Trên chín Đoán Thể Dẫn Lôi Đài, Lôi điện tử kim bắt đầu tiêu tán.

Chín cỗ khí tức thức tỉnh, trực chỉ thương khung, chấn động cả hư không run rẩy kịch liệt!

Chín vị thiên kiêu thức tỉnh, khí tức trên người cũng tăng lên không ít.

Quan trọng nhất là uy áp của Võ Mạch Linh Căn trên người chín người, so sánh với một tháng trước, không thể nghi ngờ là có cách biệt một trời.

- Chiếm được chỗ tốt to lớn a!

Dưới Dẫn Lôi Đài, vô số khí tức cũng theo đó thức tỉnh, nhìn chín vị thiên kiêu kia mắt lộ ra hâm mộ.

- Ầm ầm...

Thần Lôi Đỉnh rung động, sau đó hư không xé rách thành Không Gian Liệt Phùng, lộ ra một thông đạo hư vô hào quang chói mắt, lôi điện tử sắc ở bốn phía ba động.

- Lối vào mở ra, có thể đi ra rồi!

- Sưu sưu...

Trong nháy mắt, thì có vô số thân ảnh, như lốc xoáy càn quét lao đi, như vô số thiểm điện đồng thời bạo phát, bay thẳng tới đại môn.

Ở trong này đã không sai biệt lắm nửa năm, mọi người cũng chờ đi ra ngoài.

Khí tức đoàn người bạo phát, nhưng không ít nam nữ trẻ tuổi còn không có thi triển thân ảnh, từng cái sắc mặt lộ ra vẻ nghi hoặc.

Đặc biệt là vô số nữ tử, tất cả đều là hạng người khuynh quốc khuynh thành.

- Sưu.

Tư Mã Mộc Hàm hạ xuống, nhìn Thần Lôi Đỉnh trên không nói:

- Sao tên khốn kia còn chưa đi ra?

- Ca ca không có sao chứ.

Sau đó thân ảnh của Đỗ Tiểu Thanh hạ xuống, hai mắt không linh lo lắng.

- Hắn không có sự tình, hẳn là có chuyện gì trì hoãn.

Đỗ Tiểu Yêu khẳng định nói, Mạch Hồn vô hình liên hệ, hắn có thể cảm giác được Đỗ Thiếu Phủ không có sự tình.

- Chúng ta đi ra ngoài trước, bằng không liền không thể đi ra.

Thủy Nhược Hàn nói với mọi người, một khi lối ra đóng kín, như vậy chỉ có 30 năm sau mới có thể mở ra.

Ở trong này 30 năm, sợ là còn không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

- Mọi người đi ra ngoài trước, Thiếu Phủ không có việc gì, lúc trước cũng không sự tình, hiện tại tất nhiên cũng sẽ không có sự tình.

Đỗ Tiểu Mạn tóc dài như thác nước chảy xuôi, đôi mắt đẹp nhìn qua Thần Lôi Đỉnh, không quá xác định nói, nhưng lúc này không thể để tất cả mọi người bị vây ở trong này.

Dạ Phiêu Lăng gật đầu, khí tức ác liệt nói:

- Mọi người ra bên ngoài đợi, nói không chừng lát nữa Hội trưởng sẽ đi ra.

Mọi người gật đầu, sau đó cũng chỉ có thể thi triển thân hình, từng cái lướt ra Phong Ấn Cổ Địa.

Tương Quân, Cốc Tâm Nhan, Quỷ Oa, Lý Vũ Tiêu, Vu Tước… theo đuôi phía sau.

Trong đội hình Quang Minh Thần Đình, Trình Thắng Nam tiến vào lối ra, hai mắt phức tạp nhìn Thần Lôi Đỉnh giữa không trung, sau đó theo sóng người bay ra ngoài.

- Ta chờ Thiếu điện chủ, mọi người đi trước.

Trong đội hình Thất Tinh Điện, Đông Lý Điêu nhìn đám người Lâm Vi Kỳ, Thạch Đầu, Vu Mã Thánh nói.

- Muốn đợi cùng đợi, chúng ta và Thiếu điện chủ cùng nhau vào, đương nhiên phải cùng nhau đi ra ngoài.

Đào Ngọc nói, hắn không chịu rời đi trước.

- Cùng nhau chờ Thiếu điện chủ.

Lâm Vi Kỳ cũng không nguyện ý rời đi.

- Được rồi, cùng nhau chờ.

Đông Lý Điêu nhìn mọi người, cuối cùng cũng chỉ có thể gật đầu.

- Sưu sưu...

Trong Thần Lôi Sơn Mạch, lối ra mở ra, chỗ sâu trong không gian bát ngát, rậm rạp thân ảnh lướt ra Phong Ấn Cổ Địa.

Cường giả các thế lực chờ ở trong Thần Lôi Sơn Mạch nửa năm, từng cái nhất thời kích động, chờ đợi đệ tử của mình chiến thắng trở về.

Có thể từ bên trong đi ra, dù cho không có được đại cơ duyên sau cùng, cũng đủ để đại biểu cho bất phàm rồi.

Thiên kiêu của các đại thế lực đi ra, càng làm cho các đại thế lực sôi trào, có cường giả tự mình tiến lên nghênh tiếp.

Người của Đại Luân Giáo cùng Quang Minh Thần Đình, nhìn thấy Đông Ly Xích Hoàng cùng Trình Thắng Nam đi ra, nhưng không có vui vẻ quá lớn.

Đặc biệt là Đại Luân Giáo, từng cường giả sắc mặt đều không cao hứng nổi.

Sắc mặt của Trường Đảo đạo sĩ càng khó coi, bởi vì tiền đặt cược lúc trước, không thể không cho mỗi một sơn môn một món Pháp Khí.

Đây chính là của cải cả đời Trường Đảo đạo sĩ rồi, đối mặt các đại sơn môn, hắn căn bản không thể chống chế.

Quan trọng nhất là, từ nay về sau phải gọi Cổ Thanh Dương là gia gia, tuy Trường Đảo đạo sĩ còn không có chân chính kêu, cũng không có khả năng kêu.

Nhưng mấy ngày qua Cổ Thanh Dương cầm sự tình này, mỗi ngày lớn hơn hống vài lần, để hắn lòng như đao cắt, oán hận không ngớt, nhưng không thể làm gì.

- Mộc Hàm nha đầu, tiểu sư thúc của ngươi đâu, hắn đi ra chưa?

Trên đỉnh núi thứ sáu, nhìn thấy Tư Mã Mộc Hàm cùng Thủy Nhược Hàn, Hàng Linh… quay về, Cổ Thanh Dương trưởng lão cao hứng hỏi.

- Tên kia trực tiếp tiến vào trong Thần Lôi Đỉnh, bây giờ còn chưa có đi ra.

Tư Mã Mộc Hàm lắc đầu, xoay người nhìn lối ra, sắc mặt của nàng cũng rất ngưng trọng.

- Tiểu tử kia quá biết giằng co, đây là muốn lo lắng chết lão đầu tử ta sao.

Cổ Thanh Dương trưởng lão nhíu mày nói:

- Chờ tiểu tử kia ra ngoài, nhất định phải mắng hắn một trận.

- Ngươi bỏ được mắng hắn sao?

Một bên Hồ Tam Khôn trưởng lão trừng Cổ Thanh Dương trưởng lão một cái, nhỏ giọng nói, trong ánh mắt có chút dấm chua.

- Sao Thiếu điện chủ cùng đám người Lâm Vi Kỳ cũng chưa đi ra.

Trên đỉnh núi thứ mười, Diệu Tinh Trưởng lão, Vân Báo Trưởng lão… nhìn thấy lối ra đã không có mấy người, bắt đầu lo lắng.

- Đi Cổ Thiên Tông hỏi một chút.

Vân Tử Cầm Trưởng lão quyết định đi Cổ Thiên Tông hỏi một chút, sau đó mọi người dứt khoát bay lên đỉnh núi thứ sáu.

Bởi vì Đỗ Thiếu Phủ, được Cổ Thiên Tông nhiệt tình đối đãi, bất quá cũng biết Đỗ Thiếu Phủ còn không có từ trong Thần Lôi Đỉnh đi ra, đám người Lâm Vi Kỳ, Đông Lý Điêu chắc còn đang chờ tin tức.

- Ầm ầm...

Lối ra của phong ấn bắt đầu đóng kín, lôi điện tử sắc lấp lóe.

Một giây sau cùng, Đỗ Thiếu Phủ cùng người của Thất Tinh Điện còn không có đi ra.

- Cái này làm sao bây giờ, phiền phức lớn rồi.

Vân Báo Trưởng lão, Diệu Tinh Trưởng lão, Cổ Thanh Dương trưởng lão… cực kỳ ngưng trọng.

Lúc này trong đám người Thiên Vũ Học Viện, một thanh niên siêu phàm thoát tục, khí thế trên người như chiếm giữ trời cao, trấn áp sơn hà, ngưng trọng biến sắc nói:

- Không tốt, sẽ không xuất hiện ngoài ý muốn chứ.

- Di... Tựa hồ Đỗ Thiếu Phủ kia chưa đi ra a?

Trong đám người, có người phát hiện đến cuối cùng Đỗ Thiếu Phủ kia còn chưa đi ra.

- Lẽ nào đó không phải đại cơ duyên, mà là hiểm cảnh, Đỗ Thiếu Phủ kia đã chân chính hao tổn ở trong đó...

Đông Ly Xích Hoàng thay đổi một bộ xích bào sạch sẽ, hai mắt nhìn lối ra đóng kín, trong mắt hàn ý lấp lóe.

...

Trong không gian hư vô, từng đạo lôi đình màu tím còn đang hạ xuống, làm cho trên thân thể Đỗ Thiếu Phủ tràn đầy Lôi quang.

Lúc này toàn thân Đỗ Thiếu Phủ trơn bóng, óng ánh sáng long lanh, phù văn lấp lóe, hiện lên tử kim sắc nhàn nhạt.

Đỗ Thiếu Phủ có thể cảm giác được toàn thân mình, liên tục không ngừng thôn phệ Lôi điện tử kim, Võ Mạch trên người cũng thôn phệ Lôi điện tử kim.

Kinh mạch, huyết dịch, cốt cách, cơ thể thôn phệ Lôi điện tử kim, chậm rãi nổi lên hào quang màu tím.

Lôi điện tử kim tẩm bổ thân thể của Đỗ Thiếu Phủ, để toàn thân trơn bóng, đồng thời cũng đang tiếp tục tăng cường, đang không ngừng tiếp tục...

Đảo mắt lại bảy ngày trôi qua, trong Thần Lôi Sơn Mạch, vô số thế lực đều đã rời đi.

Ngày thứ bảy, đệ tử Cổ Thiên Tông bắt đầu rời đi, chỉ để lại Cổ Thanh Dương trưởng lão cùng Tư Mã Mộc Hàm, Âu Dương Sảng...

Đỗ Vân Long, Đỗ Tiểu Thanh, Đỗ Tiểu Yêu, Tiểu Hổ, Ngân Dực Ma Điêu… sớm đã rời Thần Lôi Sơn Mạch.

Từ trong miệng Cổ Thanh Dương biết được, Thạch Thành phát sinh biến cố, Đỗ Vân Long, Đỗ Tiểu Mạn, Dạ Phiêu Lăng, Đỗ Tiểu Thanh giận dữ, sau khi cân nhắc, liền quyết định trước tiên chạy về Thạch Thành.

Thất Tinh Điện Vân Báo Trưởng lão… còn lưu ở trong Thần Lôi Sơn Mạch, hy vọng có thể chờ đệ tử Thất Tinh Điện đi ra.

Nhưng trong lòng của mọi người làm sao không rõ, Phong Ấn Cổ Địa 30 năm một lần mới mở ra, làm sao sẽ tùy tiện mở ra.

Bọn họ lưu ở chỗ này, chỉ là trong lòng không bỏ xuống được, hi vọng xuất hiện kỳ tích.

Thế nhưng tỷ lệ kỳ tích này xuất hiện, quá mức nhỏ bé.

Đêm, ánh trăng như luyện, chiếu rọi thương khung, sao lốm đốm đầy trời, tràn đầy vòm trời, trong sơn mạch thỉnh thoảng có lôi điện tử sắc xuyên qua.

Trên đỉnh núi, một nữ tử thân hình mạn diệu mê hoặc, dung nhan tuyệt thế nhìn chăm chú vào phía trước, khí chất người sống chớ gần, khiến người ta tim đập thình thịch, lại không dám tùy tiện khinh nhờn.

Lúc này nữ tử ngước nhìn tinh không, nhưng đôi mắt đẹp lại ảm đạm phai mờ.

- Đinh đương keng coong.. .

Thanh âm lục lạc truyền đến, Tư Mã Mộc Hàm xuất hiện ở phía sau Âu Dương Sảng, khuôn mặt xinh đẹp cũng rất ngưng trọng, lộ ra tiều tụy, khẽ hỏi:

- Ngươi và tên kia rất quen thuộc sao?

- Cha mẹ hắn cùng cha mẹ ta là bằng hữu, hắn coi như là đệ đệ của ta, cũng là thanh mai trúc mã.

Âu Dương Sảng quay đầu lại, nhìn Tư Mã Mộc Hàm, có chút kinh ngạc, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch, hàm răng khẽ mở nói:

- Nghe nói hắn là tiểu sư thúc của ngươi?

Nghe vậy, Tư Mã Mộc Hàm sững sờ, nhìn Tư Mã Mộc Hàm, hơi vểnh miệng nhỏ nói:

- Đó là bối phận của sư công cùng cha ta, ta không có thừa nhận, hắn so với ta lớn hơn không bao nhiêu.

- Nhưng đó cũng là tiểu sư thúc của ngươi nha.

Âu Dương Sảng khe khẽ nói, lông mày hơi nhíu, phong khinh vân đạm.

- Vậy ngươi cũng là tỷ tỷ của hắn.

Tư Mã Mộc Hàm thầm cắn răng, sau đó lộ ra vui vẻ, dáng tươi cười khuynh quốc khuynh thành.

...

Trong không gian Lôi Điện, lần nữa trải qua mấy ngày, thân thể của Đỗ Thiếu Phủ bị từng đạo Tử Kim Huyền Lôi đánh xuống, đối với thân thể đã không hư hao chút nào, ngược lại mang theo từng thanh âm lưỡi mác va chạm, hỏa hoa vẩy ra.

Một màn này, nếu có người nhìn thấy, phỏng chừng sẽ giật mình líu lưỡi.

Tử Kim Huyền Lôi đáng sợ kia, đủ để oanh kích Vũ Tôn Sơ Đăng cảnh thành mảnh vụn, lúc này rơi vào thân thể của Đỗ Thiếu Phủ, đã trở nên không ảnh hưởng chút nào.

Đồng thời, trong thân thể của Đỗ Thiếu Phủ, thời khắc này cũng lan tràn ra một cỗ khí tức không ngừng tăng cường.

Khí tức này bất tri bất giác đến Vũ Hoàng cảnh viên mãn đỉnh phong, đồng thời vẫn còn tiếp tục kéo lên.

Chỉ là loại kéo lên này, trong lúc mơ hồ bị bình cảnh ngăn chặn, nếu khí tức càng ngày càng mạnh, sợ là đủ để làm nổ thân thể.

Thời khắc này Đỗ Thiếu Phủ đắm chìm trong trạng thái kỳ diệu.

Hắn phảng phất như hóa thành một con Kim Sí Đại Bàng chân chính, bay lượn Cửu Thiên, thôn phệ Thần Lôi, để cho mình trở nên càng cường đại.

Thân thể của Đỗ Thiếu Phủ ở dưới lôi đình màu tím rèn luyện, từ trong ra ngoài thẩm thấu ra hào quang màu tử kim, lông mi bắt đầu hơi động.

Tiếp theo một cái chớp mắt, hai mắt đóng chặt của Đỗ Thiếu Phủ mở ra.

- Oanh oanh!

Quang mang tử kim kích xạ, trong hai con ngươi của Đỗ Thiếu Phủ như có biển lôi nhộn nhạo, hai tia quang mang giống như lôi đình màu tím xuyên thủng ra, bắn thẳng đến sâu trong hư không, làm cho hư không rung động, .

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 59%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)