Anh giúp cô lấy thuốc, lại cầm ly nước, vết thương cánh tay bị đạn bắn khẽ run, anh đưa thuốc và nước đến trước mặt Úc Tiểu Noãn, tròng mắt đen thâm thúy, giọng nói hấp dẫn: “Uống đi.”
Úc Tiểu Noãn chợt lui về phía sau.
Chẳng biết tại sao nhìn Thương Dật Hàn cả người lộ ra khí tức nguy hiểm như vậy, cô cảm thấy chỉ cần anh đến gần, cô theo bản năng phòng bị anh.
Cử động của cô làm Thương Dật Hàn không nhịn được nhẹ cười ra tiếng: “Làm sao, em sợ tôi?”
Úc Tiểu Noãn quay mặt qua chỗ khác, không muốn bị anh nhìn thấy mình đang đau lòng.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây