Lâm Tịnh liếc mắt, không ngờ Thương Dật Tuyết lại xuất hiện, nhất thời ra vẻ giật mình: “Em Dật Tuyết, chị nghe không hiểu em đang nói gì.”
“Chị rất rõ ràng.” Thương Dật Tuyết yếu ớt nói, “ có đôi khi con người quá càn rỡ, phải trả giá rất lớn đấy.”
“Em à, có phải em hiểu lầm gì rồi không, cái nhà này, người càn rỡ là Úc Tiểu Noãn mới đúng!”
“Em ghét Úc Tiểu Noãn, nhưng em cũng ghét chị đấy.”
Thương Dật Tuyết ôm chặt gấu bông của cô bé, bình tĩnh nói: “Hai người các chị, không ai thích hợp ở bên cạnh anh trai hết, chị muốn đuổi chị ấy đi, em cũng có thể đuổi đi chị đi , cho nên, có chừng có mực.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây