Lam Hâm Dao hơi giật mình: “Em trở thành vợ của anh từ lúc nào?”
“Em quên rồi à, lúc trước em cầu hôn anh, anh đã đồng ý rồi.”
“Nhưng lúc đó... em cầu hôn với tiểu Bạch, anh đã không phải là tiểu Bạch nữa, tín vật đính ước, còn cả ảnh của chúng ta... đều mất rồi.”
Thẩm Kiều mỉm cười vuốt ve khuôn mặt của cô: “Ngốc, sau này chúng ta sẽ có rất nhiều rất nhiều những thứ đó, quan trọng nhất là có em ở bên cạnh anh, anh là tiểu Bạch của em, cũng là Thẩm Kiều của em, chỉ cần em thích, em gọi anh là gì cũng được.”
Lam Hâm Dao nhắm mắt lại, nước mắt trượt từ khóe mắt xuống.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây