Hai mắt của Thương Dật Tuyết hồng hồng thấy cậy, nhận lấy khăn giấy rồi lau nước mắt trên khuôn mặt, còn hỉ cả nước mũi.
Cuối cùng, cô vẫn không nhịn được mà khóc to lên: “Nhưng mà, làm sao bây giờ, tôi lại rất muốn khóc... Hu hu hu...”
Trên đầu Thần Hi chảy đầy vạch đen: “Vậy cô... Cứ khóc ra đi, muốn khóc như thế nào thì khóc như thế đấy...”
“... Này anh còn khăn giấy hay không vậy...”
“Tôi chỉ mang theo một gói...”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây