Vô Địch Kiếm Vực

Chương 9: Phù văn chi đạo (2)

Chương Trước Chương Tiếp

Nghe thấy Bảo Nhi nói, Dương Diệp hoàn toàn thấy kinh hãi, Huyền giả bát phẩm? Bảo Nhi trước mắt cùng lắm 14, 15 tuổi, 15 tuổi Huyền giả bát phẩm, nghĩ tới đó da đầu Dương Diệp có chút tê dại đi, thiên phú này quả thật là cực kỳ yêu nghiệt! Có điều nghe được Bảo Nhi nói không biết đánh nhau, sắc mặt Dương Diệp liền có chút cổ quái, tư chất nghịch thiên như thế lại không biết đánh nhau…

Nhìn thấy vẻ mặt cổ quái của Dương Diệp, Bảo Nhi hung hăng trừng mắt với hắn, sau đó vội vã đổi sang chuyện khác, nói:

- Đúng rồi, ngươi là huyền khí kim thuộc tính trong ngũ hành huyền khí, theo đạo lý mà nói thì tu luyện rất nhanh mới đúng, sao ngươi mới Huyền giả tứ phẩm thế?

Nàng cũng muốn đả kích Dương Diệp một chút.

- Ngũ hành huyền khí? Kim huyền khí?

Dương Diệp có chút mơ hồ, hai từ này trước nay hắn chưa từng nghe qua.

Bảo Nhi không có giải thích, trái lại hỏi tiếp:

- Ngươi biết rõ phù văn sư có địa vị tôn quý chứ?

Dương Diệp gật gật đầu nói:

- Rất tôn quý, trước kia ta cũng chỉ nghe qua chứ chưa gặp bao giờ, An Nam thành chúng ta hình như chưa từng có ai.

- Phù văn sư sở dĩ tôn quý là bởi vì người đó nhất định phải có ngũ hành huyền khí mới có thể trở thành phù văn sư, mà ngũ hành huyền khí thì trong mấy triệu người mới gặp được một, đồ hiếm thì quý, cho nên phù văn sư của Nam vực cực kỳ tôn quý, hiểu chưa?

Bảo Nhi kiên trì giải thích.

- Ý muội nói huyền khí của ta chính là ngũ hành huyền khí?

Dương Diệp hai mắt sáng lên, thân phận phù văn sư này so với đệ tử ngoại môn Kiếm Tông còn tôn quý hơn nhiều, nếu như hắn trở thành một phù văn sư thì ngay cả thành chủ An Nam thành cũng phải cung kính đối với hắn, càng khỏi nói tới Liễu gia gì đó.

Bảo Nhi gật gật đầu, nói:

- Đúng vậy, huyền khí kim thuộc tính trong ngũ hành huyền khí có màu vàng, mà của ngươi cũng là màu vàng, chắc là ngươi cũng có thể trở thành phù văn sư đấy! Hơn nữa trong ngũ hành huyền khí thì huyền khí kim thuộc tính là mạnh nhất, không ngờ Bảo Nhi lại gặp được!

Nghe thế Dương Diệp đầu tiên là vui mừng, sau đó lại cau mày im lặng không nói. Kim thuộc tính trong ngũ hành huyền khí là kim sắc, nhưng mình là huyền khí màu vàng nhạt, hơn nữa là thông qua vòng xoáy nhỏ chuyển hóa thành đạm kim sắc, huyền khí của mình là ngũ hành huyền khí thật sao?

- Bảo Nhi, muội nói chỉ người có ngũ hành huyền khí mới có thể trở thành phù văn sư là tại sao?

Dương Diệp trầm giọng hỏi.

- Bởi vì chủ có ngũ hành huyền khí mới có thể tồn tại trong không khí!

Bảo Nhi giải thích:

- Huyền khí bình thường sau khi rời khỏi cơ thể người nếu không có công pháp đặc thù duy trì thì huyền khí sẽ tiêu tán trong không trung. Mà ngũ hành huyền khí thì lại không, nó có thể tồn tại trong không khí, chỉ cần người không bị tổn hại thì nó vẫn có thể tồn tại, hiểu chưa?

Nghe thế Dương Diệp suy nghĩ một hồi, sau đó bắt đầu vận chuyển huyền khí trong cơ thể, lấy ngón tay nhẹ nhàng vẽ lên tảng đá trên mặt đất một cái, nhất thời một đường cong màu vàng xuất hiện trên tảng đá. Thấy thế trong lòng Dương Diệp lại vui vẻ, tiếp tục vẽ không ngừng, chỉ chốc lát sau một chữ dương màu vàng liền xuất hiện trên tảng đá.

Thu ngón tay lại, Dương Diệp yên lặng chờ một hồi, chữ dương màu vàng kia vẫn ở yên trên tảng đá. Nhìn thấy chữ dương không có biến mất, trên mặt Dương Diệp hiện lên vẻ vui mừng như điên, hắn không xác định hắn có thuộc tính ngũ hành hay không, thế nhưng hắn xác định huyền khí của hắn phù hợp điều kiện để trở thành phù văn sư.

Thấy vẻ mặt hưng phấn của dương diệp, Bảo Nhi do dự một chút rồi nghĩ tới cảnh trước đó Dương Diệp xông tới Cự Mãng Vương kia, nàng không do dự nữa, bàn tay nhỏ vươn vào trong túi lấy ra một quyển trục đưa cho Dương Diệp, nói:

- Tiểu tạp dịch, quyển trục này là ‘Phù văn quyết cơ sở’, nó và ‘Phù văn quyết cơ sở’ khác không giống nhau, bên trong nó có vô số ghi chép tâm đắc của gia gia ta. Ta cơ bản đã lĩnh hội hết cho nên bây giờ tặng cho ngươi, ngươi cũng đừng cho người khác, hiểu chưa?

Nói xong câu cuối cùng, trên mặt Bảo Nhi có chút ngưng trọng.

Dương Diệp nghe thế thì động dung, do dự một chút liền nhận lấy quyển trục, sau đó nhìn Bảo Nhi, chân thành nói:

- Cảm ơn, muội yên tâm, ta sẽ không cho người khác biết.

Đây là một kỳ ngộ, một kỳ ngộ trở thành phù văn sư, hắn không muốn bỏ qua.

Bảo Nhi gật gật đầu, sau đó khẽ nói:

- Gia gia đi Đại Tần đế quốc, ta không thể mang ngươi về Phù phong được. Đợi gia gia về ta sẽ bảo người xem tư chất phù văn sư của ngươi như thế nào, nếu như mà tốt thì Bảo Nhi sẽ bảo người nhận ngươi làm đồ đệ, mà cho dù không tốt cũng không sao, đến lúc đó ngươi đi theo lăn lộn với Bảo Nhi, Bảo Nhi cũng rất lợi hại đấy!

Nghe được lời Bảo Nhi nói, trong lòng Dương Diệp có chút cảm động, Bảo Nhi không chỉ có tặngNgũ hành phù văn quyết trân quý kia còn định giới thiệu hắn với gia gia của nàng nữa, tiểu cô nương trước mắt này quả thật đã xem hắn là bằng hữu rồi!

- Tiểu tạp dịch, ngươi phải nhớ kỹ, không nên cho rằng có thể trở thành phù văn sư thì quên mất việc đề thăng cảnh giới Huyền giả, nên biết huyền khí trong cơ thể ngươi càng được ngưng luyện thì phù lục chế tạo ra càng có hiệu quả tốt. Hơn nữa chế tạo phù lục cần tiêu hao rất nhiều nguyên khí, lấy nguyên khí tích trữ trong cơ thể ngươi bây giờ tối đa cũng chỉ có thể chế tạo vài tấm mà thôi, biết không?

Bảo Nhi chân thành nói.

Dương Diệp gật đầu, đáp:

- Ta biết rồi, mục tiêu của ta chính là trở thành đệ tử nội môn mà!

Tuy rằng nghề nghiệp phù văn sư rất tôn quý, thế nhưng hắn chưa bao giờ vứt bỏ mục đích trở thành một Huyền giả cường đại, có thực lực mạnh mẽ sẽ có thể bảo vệ tốt cho mẫu thân và muội muội, về phần phù văn sư thì vẫn cách hắn hơi xa một chút.

- Đệ tử nội môn? Cũng được đấy!

Bảo Nhi mỉm cười, sau đó ngẩng đầu nhìn sắc trời, phát hiện sắc trời đã tối, nghĩ nghĩ rồi từ trong túi móc ra hai cái bình bạch ngọc cùng một phù văn bút, nói:

- Đây là tinh huyết huyền thú cùng với linh thảo dịch, ngươi có thể dựa theo ‘Ngũ hành phù văn quyết’ luyện thử một chút, qua một thời gian nữa ta sẽ tới tìm ngươi chơi, ta đi trước đây!

Nói xong, nàng vẫy vẫy tay với Dương Diệp rồi nhảy xuống cốc khẩu.

Nhìn bóng dáng Bảo Nhi biến mất nơi cốc khẩu, Dương Diệp mỉm cười sau đó cầm lấy quyển trục trong tay mở ra…

- Ngũ hành phù văn quyết, phù văn chi đạo…

***

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 68%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)