“Tôi hiểu.” Hứa Thâm đánh giá ông ta: “Ông lại biết chuyện về Nhân Hoàng kỹ càng tỉ mỉ như vậy, chẳng lẽ trước kia ông cũng xuất thân từ nội thành sao?”
Thần phụ khẽ lắc đầu, lại mỉm cười nói: “Thành chủ đã trở thành quân chủ, hẳn là cậu cũng biết được rất nhiều thứ từ những bí ẩn được cất giữ trong hội nghị kia rồi, hơn nữa khẳng định là cậu cũng muốn tiến thêm một bước nữa, đúng không?”
“Ừm?” Hứa Thâm có cảm giác vẻ mặt thần phụ giống hệt một con cáo già giảo hoạt, làm hắn chợt nghĩ đến một bóng dáng quen thuộc trong ký ức, Liễu cục.
“Ông còn biết Thần tồn tại ư?”
“Nhân Hoàng tức là Thần.” Thần phụ nhẹ giọng nói: “Bởi vậy Nhân Hoàng mới có thể ký kết khế ước cùng Cổ Thần, che chở cho nhân loại.”
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây