Vạn Vực Chi Vương

Chương 248: Băng bạo châu! (2)

Chương Trước Chương Tiếp

Trịnh Bân đang đứng cách hắn một chút, thần sắc khẽ động, lập tức nhận ra sự khác thường.

“Một mét, hai mét…”

Nhiếp Thiên thầm đếm trong lòng, cảm nhận một cách chính xác phạm vi bao phủ của từ trường.

Lúc này, hắn chú ý tới Trịnh Bân của Huyền Vụ cung, tuy rằng đã đứng cách xa hắn, nhưng vẫn còn ở trong phạm vi năm mét.

Hắn khẽ nhíu mày, dùng ánh mắt ra hiệu cho Trịnh Bân lui ra xa hơn một chút.

Trịnh Bân thấy hắn ra hiệu, không chút do dự, lập tức lùi về phía sau.

Trên mặt Trịnh Bân hiện lên vẻ ngưng trọng.

Kỳ thực, không cần Nhiếp Thiên ra hiệu, sau khi cảm thấy bất ổn, Trịnh Bân cũng sẽ chủ động rời đi.

Bởi vì, theo từ trường hỗn loạn vặn vẹo dần dần lan rộng, từ trường kia… còn chưa bao phủ đến chỗ Trịnh Bân, hắn đã cảm thấy kinh hãi, theo bản năng cảm thấy không ổn.

Khi từ trường sinh ra, Trịnh Bân cũng phóng xuất ra một luồng tinh thần lực, muốn quan sát sự kỳ diệu bên trong từ trường.

Nhưng tinh thần lực của hắn vừa tiến vào từ trường, đầu óc Trịnh Bân liền đau nhói.

Linh hồn hắn phảng phất như bị xoắn lại, đầu óc nhất thời cảm thấy choáng váng.

Cảm giác đó khiến hắn sợ hãi, cho nên sau khi Nhiếp Thiên ra hiệu, hắn lập tức rút lui.

Sau khi hắn rời xa Nhiếp Thiên mười mét, ánh mắt lóe lên vẻ kỳ dị, nhìn chằm chằm vào Nhiếp Thiên không rời.

Nhưng lần này, hắn không dám phóng xuất ra tinh thần lực nữa, không dám dò xét sự kỳ diệu của từ trường kia.

“Năm mét!”

Rất nhanh, từ trường được tạo ra từ tinh thần lực, linh lực và huyết nhục chi lực đã lấy Nhiếp Thiên làm trung tâm, bao phủ phạm vi xung quanh năm mét.

Đây không phải là cực hạn của Nhiếp Thiên.

Nếu hắn muốn, có thể tiếp tục gia tăng tinh thần lực, có thể khiến cho phạm vi bao phủ của từ trường đạt tới mười mét!

Nhưng nếu làm vậy, tinh thần lực của hắn sẽ bị hao tổn hầu như không còn , đến lúc Cổ Bằng của Khôn La vực đến, tinh thần lực không đủ, hắn sẽ rất khó thúc giục mấy món pháp bảo mà sư phụ hắn đã cho.

Vì vậy, hắn chỉ khống chế phạm vi của từ trường hỗn loạn trong vòng năm mét.

Tuy nhiên, ngay khi hắn vừa định dừng lại, hắn bỗng nhiên nhận ra linh hải có sự biến đổi dị thường.

Trong linh hải, vòng xoáy hỏa diễm nhỏ bé được ngưng tụ từ hỏa diễm chi lực kia cũng bay ra từng luồng viêm năng…

Những viêm năng kia thông qua kinh mạch của hắn, chảy tới lòng bàn tay, dường như cũng lặng lẽ rót vào trong từ trường.

Từ trường vốn đã cuồng bạo và hỗn loạn, sau khi được rót thêm từng luồng viêm năng, Nhiếp Thiên lập tức cảm thấy từ trường kia càng trở nên cuồng bạo và hỗn loạn hơn!

Chỉ cần rót vào một phần rất nhỏ viêm năng cũng đã khiến uy lực của từ trường tăng lên rất nhiều!

“Đây là?”

Nhiếp Thiên sững sờ, dùng tâm thần cảm ứng, âm thầm suy nghĩ.

“Hỗn loạn, vặn vẹo, sở dĩ hỗn loạn là bởi vì bên trong từ trường tồn tại tinh thần lực, huyết nhục chi lực, còn có linh lực. Ba loại lực lượng bất đồng hội tụ vào một chỗ, đan xen lẫn nhau, mới khiến cho từ trường trở nên cực kỳ cuồng bạo.”

“Còn hỏa diễm chi lực, tuy rằng cùng chung nguồn gốc với linh lực, nhưng dù sao cũng có thuộc tính đặc biệt.”

“Nói một cách nghiêm khắc, hỏa diễm chi lực có thể xem là một loại hình thái lực lượng mới thứ tư.”

“Chỉ cần một chút hỏa diễm chi lực cũng đã khiến uy lực của từ trường tăng lên rất nhiều, chẳng lẽ điều này có nghĩa là… bên trong từ trường càng có nhiều loại lực lượng bất đồng thì uy lực của từ trường sẽ càng lớn?”

Hắn rất nhanh đã nắm bắt được điểm mấu chốt trong đó.

“Nếu thật sự là như vậy, ta vốn không có thuộc tính, còn có thể tu luyện thêm nhiều loại linh quyết thuộc tính khác.”

“Mỗi một loại linh quyết mang thuộc tính bất đồng đều có thể xem là một loại lực lượng bất đồng, các loại lực lượng phong phú, sau khi được rót vào từ trường, chẳng phải có thể tăng cường uy lực của từ trường lên rất nhiều sao?”

Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn sáng lên, đã tìm ra được phương pháp tăng cường uy lực của từ trường kia.

Cũng vào lúc này, thân hình mập mạp của Cổ Bằng ở Khôn La vực lại một lần nữa bay lên trời.

“Quả nhiên là hắn!”

Lần này, bởi vì khoảng cách gần hơn, ngay cả Trịnh Bân cũng nhìn rõ bộ dạng của hắn.

Vị trí của hắn và Nhiếp Thiên có rất nhiều đá vụn, hai người còn cố ý núp người xuống, cho nên tuy rằng Cổ Bằng đã bay lên trời, nhưng cũng không lập tức phát hiện ra bọn họ.

“Hắn sắp đến rồi.” Nhiếp Thiên hít sâu một hơi, lập tức ngừng suy nghĩ, lấy ra hai món đồ từ trong vòng tay trữ vật.

Một lá linh phù dùng để bảo mệnh, một viên Băng Bạo Châu trong suốt tỏa ra khí tức cực hàn.

Theo lời Vu Tịch, một lá linh phù đủ để chống đỡ một kích toàn lực của cường giả Tiên Thiên cảnh hậu kỳ, có thể bảo vệ hắn một mạng.

Linh phù có tất cả ba lá, giống như Băng Bạo Châu, đều là vật phẩm dùng một lần, không đến thời khắc mấu chốt thì sẽ không sử dụng.

Nhưng Cổ Bằng vốn là cường giả Tiên Thiên cảnh trung kỳ, nếu không dùng linh phù, hắn thật sự không chắc chắn có thể giữ được mạng.

Từ trường hỗn loạn vặn vẹo kia là lần đầu tiên hắn thi triển, hắn cũng không biết uy lực của nó lớn đến đâu, có thể ngăn cản Cổ Bằng hay không.

Băng Bạo Châu cũng vậy, hắn đã quyết định, chỉ cần Cổ Bằng xuất hiện trong phạm vi công kích của Băng Bạo Châu, hắn sẽ lập tức ra tay.

“Vèo!”

Thân hình mập mạp của Cổ Bằng sau khi rơi xuống đất, lại một lần nữa bay lên trời.

Tinh thần lực của Cổ Bằng giống như một tấm lưới, bao phủ xung quanh.

Hắn là cường giả Tiên Thiên cảnh trung kỳ, phạm vi cảm ứng của tinh thần lực vượt xa Nhiếp Thiên.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 34%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)