Vạn Vực Chi Vương

Chương 207: Nhân quả báo ứng

Chương Trước Chương Tiếp

“Còn hai người thì sao?” An Thi Di lại nhìn về phía Khương Linh Châu cùng Diệp Cô Mạt.

“Nữ nhân đáng giận!” Khương Linh Châu chửi nhỏ một câu, cũng chỉ có thể lấy ra ba khối Hỏa Tinh Thạch, lắc lắc một cái với nàng.

Diệp Cô Mạt cũng cười khổ lấy Hỏa Tinh Thạch ra.

“Không, không đủ.” An Thi Di lắc đầu, lấy giọng điệu đương nhiên nói: “Phan Đào là người của Linh Bảo Các chúng ta, cho nên mới có thể một đổi một. Về phần các ngươi... Mỗi người cần sáu khối Hỏa Tinh Thạch, mới có thể đổi được ba khối Thanh Điện Thạch của ta.”

Cũng không biết là sớm có kế hoạch, hay là nghe được Khương Linh Châu nhỏ giọng mắng, dù sao thái độ An Thi Di rất là kiên quyết.

“Tỷ tỷ điên rồi sao?” Khương Linh Châu nổi giận, hét lên: “Linh Bảo Các các ngươi đã đến tình cảnh như thế này, còn cần Lăng Vân tông chúng ta cùng hai tông khác viện trợ! Đều thành như vậy, tỷ tỷ còn muốn uy hiếp ta?”

An Thi Di thu lại nụ cười, nhàn nhạt nói: “Chính là bởi vì Linh Bảo Các trải qua kiếp nạn này, sẽ nguyên khí đại thương, thậm chí có thể sẽ biến mất, ta mới phải tận hết khả năng thu hoạch linh tài trân quý, chuẩn bị cho tương lai của tỷ muội chúng ta. Nếu thật sự không có tông môn, tỷ muội chúng ta sau này, dựa vào cái gì đặt chân ở Ly Thiên Vực?”

Những lời này vừa ra, Khương Linh Châu bỗng nhiên trầm mặc, nàng nhìn An Thi Di thật sâu, gật đầu nói: “Được rồi, ta xem như kiến thức đến sự lợi hại của tỷ tỷ. Linh Bảo Các nếu thật sự sụp đổ, ta sẽ thỉnh cầu phụ thân ta, để Lăng Vân tông chiêu mộ tỷ tỷ. Nữ nhân như tỷ tỷ, cho dù cảnh giới thấp, đối với tông môn đều có tác dụng lớn.”

Nói xong, nàng lại lấy ra ba viên Hỏa Tinh Thạch.

Diệp Cô Mạt cũng vậy.

An Thi Di lấy ra sáu khối Thanh Điện Thạch đưa cho Lôi Minh Thú, Lôi Minh Thú một lần nữa ngồi xuống, để cho Khương Linh Châu cùng Diệp Cô Mạt lên lưng.

Sau đó, chỉ còn lại một mình Nhiếp Thiên ở bên ngoài.

Con Lôi Minh Thú kia, khi Khương Linh Châu và Diệp Cô Mạt ngồi lên, lại đứng lên, ngẩng đầu nhìn lên trời, giống như không phát hiện Nhiếp Thiên tồn tại.

Vốn dĩ, nó được phái đến để đón Nhiếp Thiên rời đi, bây giờ nếm được ngọt đầu, ngay cả Nhiếp Thiên nó cũng không muốn bỏ qua.

Nhìn bộ dạng của nó, Nhiếp Thiên biết ngay là không bỏ ra chút gì, e là còn phải tiếp tục dây dưa với con súc sinh này.

Nhưng chính như An Thi Di nói, Xích Viêm sơn mạch cũng không an toàn, hắn kỳ thật không thể trì hoãn...

“An tỷ tỷ, ta...” Hắn cũng từ trong vòng tay trữ vật lấy ra hỏa tinh thạch.

“Ngươi không cần.” An Thi Di nhoẻn miệng cười, ném cho Lôi minh thú ba khối hỏa tinh thạch, rồi thoáng lùi lại, nhường ra vị trí phía trước, ngoắc tay nói: “Mau lên đây đi.”

“Được.” Nhiếp Thiên cười ha hả, dưới ánh mắt quỷ dị của Phan Đào, Diệp Cô Mạt, nhảy lên lưng Lôi Minh Thú đang ngồi xổm.

Hắn ngồi sát An Thi Di, ngồi ở phía trước nhất, hung hăng đạp Lôi Minh Thú một cước, mắng: “Đi thôi!”

Lôi Minh Thú khẽ kêu một tiếng, giương cánh bay cao, trong ánh mắt Phong La và Ngu Đồng ở phương xa, hướng bầu trời bên ngoài Xích Viêm sơn mạch mà đi.

...

------------

Trong Xích Viêm sơn mạch, Lôi Minh Thú vỗ đôi cánh khổng lồ chở đám người Nhiếp Thiên dần dần biến mất khỏi tầm mắt của Phong La và Ngu Đồng.

Đến lúc này, những kẻ có năng lực rời khỏi Xích Viêm sơn mạch đã sớm rời xa nơi tai họa này.

May mắn còn sống sót, thì là tán lạc ở các phương đỉnh núi cùng trong thạch động, chờ đợi những dung nham và dòng nước nóng kia, một lần nữa biến mất ở đại địa.

“Đó là... Lôi Minh Thú!”

Trên đỉnh một ngọn núi đá thấp bé, Hàn Hinh của Huyền Vụ cung chỉ về phía dị thú đang bay từ xa tới, đang dần dần tiếp cận bọn họ, hưng phấn vẫy tay.

Khi đến gần, nàng nhìn thấy đám người Nhiếp Thiên đang ngồi trên lưng Lôi Minh thú.

Trịnh Bân ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Lôi minh thú, rất bất ngờ nói: “Bọn họ vậy mà đều còn sống.”

Hắn và Hàn Hinh vận khí không tệ, sau khi tạm biệt đám người An Thi Di, bọn hắn không gặp phải bất kỳ phiền toái gì, thủy chung hướng về phía Huyền Vụ cung, cố gắng đi ra khỏi Xích Viêm sơn mạch.

Bọn hắn trước kia còn âm thầm may mắn, may mắn không có ở lại, cùng bọn người An Thi Di đi chờ Nhiếp Thiên.

Về sau, Xích Viêm sơn mạch phát sinh biến đổi lớn, địa hỏa nham tương phun trào, bọn họ bị bức rơi vào đường cùng, cũng giống như đám người Nhiếp Thiên, lựa chọn một ngọn núi đá để tị nạn.

Biến cố xảy ra, dung nham phủ kín mặt đất, chúng sơn ngăn cách lẫn nhau, bọn họ bình yên vô sự sống sót.

Hai ngày nay, bọn họ vắt hết óc, nghĩ cách rời khỏi Xích Viêm sơn mạch, lại không thu hoạch được gì.

Ngay khi bọn họ hết đường xoay xở, Lôi Minh Thú bỗng nhiên bay qua bầu trời phía trên bọn họ, Hàn Hinh liếc mắt liền thấy được đám người Nhiếp Thiên trên lưng Lôi Minh Thú, vui mừng liên tục vẫy tay, muốn để cho đoàn người Nhiếp Thiên chú ý tới nàng và Trịnh Bân.

“Xin hãy mang theo chúng ta!” Hàn Hinh lớn tiếng kêu gọi.

Trên mặt nàng tràn đầy vui mừng, hưng phấn khoa tay múa chân, giống như cuối cùng đã tìm được cơ hội sống sót.

Trịnh Bân thì trầm mặc không nói.

“Là bọn họ...”

Phan Đào cúi đầu nhìn xuống, cũng chú ý tới Trịnh Bân và Hàn Hinh ở trên đỉnh núi, hắn cau mày, nói: “Các ngươi thấy thế nào?”

Mấy ngày trước, Nhiếp Thiên đang tu luyện, đột nhiên cảm giác được Viêm Long Khải dị biến, một đường đuổi theo hướng sâu trong lòng đất, Trịnh Bân, Hàn Hinh thầm hận Nhiếp Thiên hành động thiếu suy nghĩ, bỏ mặc bọn họ mà đi.

Không ngờ tới, khi bọn họ sắp rời khỏi Xích Viêm sơn mạch, lại gặp được hai người.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 34%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)