Phát hiện này khiến mọi người vô cùng phấn chấn, đều nhìn thấy hi vọng sống sót.
Bọn họ không cách nào rời khỏi Xích Viêm sơn mạch, cũng bởi vì khắp nơi đều có dung nham, bởi vì bọn họ không thể đi lại trong dung nham, cho nên chỉ có thể bị vây khốn ở nơi đây.
Một khi dung nham chảy vào trong lòng đất, hiện ra bề mặt, bọn họ có thể thoát khỏi vũng bùn của Xích Viêm sơn mạch, thu hoạch được sinh cơ thoát đi.
“Ừm!”
Nhiếp Thiên đang tĩnh tọa nhìn về phương xa, đột nhiên cảm thấy có một tia dị động.
Dị động, đến từ bên trong vòng tay trữ vật, lệnh bài sư phụ Vu Tịch giao cho hắn.
Hắn không hiểu lắm, lấy lệnh bài kia ra, cẩn thận vuốt ve, cũng không nhìn ra dị thường.
Nhưng, không lâu sau đó, hắn liền nghe được từ đằng xa truyền đến tiếng kêu bén nhọn của Lôi Minh Thú.
“Lôi minh thú!” Nhiếp Thiên trong mắt bỗng nhiên toát ra thần thái.
Lôi Minh Thú đưa ta tới Linh Bảo Các có thể bay lượn trên trời, có thể mang ta rời khỏi Xích Viêm sơn mạch, để ta thoát khỏi nơi đây.
Liên tưởng tới lệnh bài dị động, ta bỗng nhiên hiểu rõ, biết con Lôi Minh Thú kia, hẳn là thông qua lệnh bài, tìm kiếm ta khắp nơi trong Xích Viêm sơn mạch.
Mối liên hệ giữa Lôi Minh Thú và lệnh bài hẳn là có phạm vi nhất định, con Lôi Minh Thú kia có lẽ đã lang thang ở khu vực khác của Xích Viêm Sơn Mạch rất lâu.
Cho đến lúc này, Lôi Minh Thú mới bay đến bên này, cảm ứng được khí tức của lệnh bài.
“Lôi minh thú của Thời Vu tiền bối! Chúng ta được cứu rồi!” Phan Đào vui mừng quá đỗi.
Những người còn lại cũng đứng bật dậy, nhìn Lôi Minh Thú ngày càng rõ ràng từ trên trời cao bay tới, thần sắc phấn chấn.
Không bao lâu, Lôi Minh Thú trực tiếp bay tới, rất nhanh liền dừng lại bên cạnh Nhiếp Thiên.
Vừa đáp xuống, con Lôi Minh Thú kia giống như có thú mục đầy trí tuệ liền nhìn về phía Nhiếp Thiên, thúc giục hắn nhanh chóng lên.
Nhiếp Thiên trầm ngâm một chút, nhìn vào mắt Lôi Minh Thú, nói: “Chúng ta đều cần phải nhanh chóng rời khỏi Xích Viêm sơn mạch, ngươi hãy để cho những người khác lên trước, nếu không, ta sẽ không đi.”
Hắn biết con Lôi Minh Thú này kiêu ngạo bất tuân, ngay cả hắn, Lôi Minh Thú lúc ấy cũng không muốn mang theo.
Đều là bởi vì uy thế của Vu Tịch khiến nó khuất phục, Lôi Minh Thú mới không có cách nào, miễn cưỡng đưa hắn tới Linh Bảo Các.
Lưng của con Lôi Minh Thú này tuy rằng rộng lớn, đủ để mang tất cả mọi người rời đi, nhưng để nó đi làm loại chuyện tốn công vô ích này, e rằng nó sẽ không ngoan ngoãn nghe lời.
Quả nhiên, vừa nghe nói phải mang theo tất cả mọi người, Lôi Minh Thú lập tức phát ra tiếng kêu nhỏ, tất cả mọi người nhìn ra nó bất mãn.
Nhiếp Thiên đang muốn tiếp tục khuyên bảo, An Thi Di mỉm cười, đột nhiên từ trong vòng tay trữ vật lấy ra ba khối ngọc thạch màu xanh lóe ra điện mang, đưa những ngọc thạch màu xanh kia tới miệng Lôi Minh Thú.
Lôi Minh Thú nhìn ngọc thạch màu xanh, đôi mắt thú bỗng nhiên sáng ngời, trong nháy mắt nuốt toàn bộ vào bụng, giống như sợ An Thi Di sẽ thu hồi lại.
“Được rồi.” An Thi Di mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt ve cổ Lôi minh thú, là người đầu tiên leo lên lưng nó.
Lôi Minh Thú chẳng những không phản kháng, còn chủ động ngồi xổm xuống, để cho nàng không phải tốn sức.
Nhiếp Thiên vẻ mặt cổ quái, tức giận nhìn con Lôi Minh Thú đang ngoan ngoãn kia, mắng: “Ta nói trước đó bảo ngươi đưa ta đi, vì sao lại không tình nguyện như thế, thì ra là không có chỗ tốt cho ngươi a!”
Lôi Minh Thú phát ra tiếng kêu khẽ như vậy.
...
------------
“Thanh Điện Thạch!”
Nhìn Lôi Minh Thú nuốt ngọc thạch màu xanh vào bụng, Phan Đào khẽ hô một tiếng, cũng tìm kiếm linh thạch tương tự trong vòng tay trữ vật của mình.
Hắn đã nhìn ra, con Lôi Minh Thú ngũ giai này đã mở linh trí, không phải là kẻ dễ lừa gạt.
Lôi Minh Thú là linh thú thuộc tính lôi điện, nó tu luyện dựa vào lực lôi điện, Thanh Điện Thạch tuy chỉ là linh tài cấp thấp, nhưng bởi vì ẩn chứa lực lôi điện, hoàn toàn thích hợp cho huyết mạch của nó tiến giai.
“Mẹ nó! Ta không có trữ vật Thanh Điện Thạch!” Phan Đào tìm một phen, cũng không tìm được bất kỳ một khối linh thạch thuộc tính lôi điện nào, âm thầm mắng.
Nhiếp Thiên lạnh lùng nhìn con Lôi Minh Thú kia, phát hiện nó sau khi chở An Thi Di lên, lập tức đứng dậy.
Tròng mắt Lôi Minh Thú lóe ra ánh mắt tham lam, nhìn chằm chằm đám người Phan Đào, giống như đang chờ đợi cái gì.
“Ba viên Thanh Điện Thạch ngươi còn chưa biết đủ à?” Nhiếp Thiên mắng.
Lôi Minh Thú trừng mắt liếc hắn một cái, căn bản không để ý tới hắn, chỉ nhìn chằm chằm đám người Phan Đào, dùng ánh mắt thúc giục.
Thúc giục bọn họ giống như An Thi Di, lấy ra linh thạch thuộc tính lôi điện tới lấy lòng nó, để nó ngoan ngoãn mang mọi người lên.
“Khanh khách!”
An Thi Di ngồi trên người nó, cười duyên như hoa, giống như bỗng nhiên nghĩ tới ý kiến hay gì, đôi mắt sáng lưu chuyển ánh sáng rung động lòng người.
“Này!”
Nàng lại lấy ra ba khối Thanh Điện Thạch, thuận theo cổ Lôi Minh Thú, đưa tới.
Lôi Minh Thú nuốt vào, phát ra một tiếng kêu thỏa mãn, vẻ mặt vui thích.
“Muội!” An Thi Di ngọc thủ vừa nhấc, chỉ về phía An Dĩnh, nói: “Muội lên đây đi.”
An Dĩnh sửng sốt một chút, lập tức phản ứng lại, ha ha cười khẽ, đi về phía Lôi Minh Thú.
Lôi Minh Thú lúc trước đứng lên, rõ ràng không cho phép mọi người lên thân, lại phi thường ngoan ngoãn ngồi xổm trên mặt đất, để cho An Dĩnh có thể dễ dàng ngồi lên.
“Con linh thú này... Thú vị thật.” An Dĩnh ngồi sau lưng tỷ tỷ, dịu dàng cười, tò mò đánh giá Lôi minh thú.
Đợi đến khi nàng vừa ngồi vững, Lôi Minh Thú bỗng nhiên đứng lên, căm tức nhìn Phan Đào.