Vạn Cổ Thần Đế

Chương 437: Ta muốn mua một tòa thành (2)

Chương Trước Chương Tiếp

Tà nhân kia nói:

- Hắn là người Hoa Bất Vi mang đến, Hoa Bất Vi cũng nói hắn là khách quý, thì nhất định là người có tiền.

Tròng mắt Vi trưởng lão hơi híp, trong mắt lóe ra tinh mang, đánh giá Trương Nhược Trần cẩn thận:

- Người này thật không đơn giản, tu vi đã đạt tới Địa Cực cảnh.

- Cái gì? Địa Cực cảnh? Hắn mới bao nhiêu?

Tà nhân kia chấn động.

Vi trưởng lão vuốt râu cười nói:

- Nếu không làm sao thành khách quý? Ta phải đến xem khách quý kia lai lịch thế nào đã?

Vi trưởng lão đi đến sau lưng Trương Nhược Trần và Hoa Bất Vi, cười híp mắt nói:

- Chẳng lẽ Trần công tử cảm thấy hứng thú với thành trì kia?

Trương Nhược Trần đã sớm cảm giác được Vi trưởng lão đến, thậm chí ngay cả Vi trưởng lão và tà nhân kia đối thoại, hắn cũng nghe rõ rõ ràng ràng.

Không nhanh không vội xoay người, Trương Nhược Trần lộ ra thần sắc kinh ngạc nói:

- Lão tiên sinh, ngươi là?

- Lão hủ họ Vi, chính là một trưởng lão của Độc Chu Thương Hội.

Vi trưởng lão nói.

Trương Nhược Trần nhẹ gật đầu, ánh mắt lần nữa nhìn bản đồ thành trì kia nói:

- Vi trưởng lão, tòa thành này thật sự muốn bán sao?

- Đương nhiên.

Vi trưởng lão nói.

Trương Nhược Trần cố ý làm ra vẻ khó xử nói:

- Thế nhưng tòa thành này ở vị trí giao giới của Vân Vũ Quận Quốc và Tứ Phương Quận Quốc, nhân khẩu chưa tới hai mươi vạn, thổ địa cằn cỗi, tường thành thấp bé, giá cả có phải quá mắc hay không?

Con mắt Vi trưởng lão sáng ngời nói:

- Chỉ cần Trần công tử thật có ý mua, giá cả còn có thể thương lượng.

Vi trưởng lão chỉ thuận miệng hỏi, lại không nghĩ đối phó thật định mua thành trì.

Phải biết đây chính là một tòa thành, không phải một tên nô lệ, một thanh Chân Vũ Bảo Khí, một viên thuốc… đơn giản như vậy.

Xem ra thật là một phú gia rồi!

Ngay cả Hoa Bất Vi cũng hoảng sợ, không nghĩ tới vị công tử này là tới mua thành trì, hắn dùng sức giật giật ống tay áo của Trương Nhược Trần, nhắc nhở:

- Trần công tử, tòa thành kia là giá trị tám trăm vạn lượng bạc, tám trăm vạn lượng bạc a.

Trương Nhược Trần căn bản không để ý tới Hoa Bất Vi, từ trong tay áo lấy ra một viên Linh Tinh cao cấp lớn cỡ nắm tay, đưa cho Vi trưởng lão nói:

- Vi trưởng lão, ta tạm thời đặc cọc tòa thành này, hi vọng ngươi có thể an bài ta và chủ nhân thành trì gặp mặt, trao đổi giá cả cụ thể. Mặc kệ cuối cùng giá cả có phù hợp hay không, Độc Chu Thương Hội cũng có thể giữ tiền cọc.

Một viên Linh Tinh cao cấp, tương đương với 100 viên Linh Tinh sơ cấp, giá trị vượt qua mười vạn lượng bạc.

Ra tay quá xa xỉ rồi!

Thu viên Linh Tinh cao cấp kia, trên mặt Vi trưởng lão lộ ra thần sắc cuồng hỉ, tia nghi kị cuối cùng tan biến, đối với Trương Nhược Trần càng thêm cung kính nói:

- Trần công tử yên tâm, lão phu sẽ đi thông tri chủ nhân thành trì ngay bây giờ, nhất định mau chóng an bài các ngươi gặp mặt.

Vi trưởng lão thu Linh Tinh cao cấp, vội vàng ly khai, thời điểm ra đi còn cố ý phân phó những tà nhân của Độc Chu Thương Hội:

- Trần công tử là khách quý của Độc Chu Thương Hội, hắn có bất kỳ nhu cầu gì, tận lực thỏa mãn.

Vi trưởng lão đi ra Hắc Thị, lập tức tiến đến Trấn Quân Hầu phủ.

Hoa Bất Vi dùng ánh mắt sùng bái nhìn Trương Nhược Trần nói:

- Trần công tử, ngươi cũng quá giàu có đi à nha! Lại muốn mua thành trì, tài chủ chính thức quả nhiên luôn thâm tàng bất lộ. Trần công tử, chúng ta có nên đi Chu Tước Lâu chơi một chút không, dùng tài lực của ngươi, coi như muốn Vân Chi cô nương lên giường, cũng dễ như trở bàn tay... Trần công tử... Trần công tử... Người đâu rồi?

Vừa rồi Hoa Bất Vi chỉ nháy mắt một cái, nhưng Trần công tử vốn đứng ở trước mắt hắn đã biến mất không thấy gì nữa.

Vi trưởng lão đã đi ra Độc Chu Thương Hội, Trương Nhược Trần tự nhiên phải nhân cơ hội này đi phủ đệ của Mục Thanh, tìm kiếm Bán Thánh Thánh Ý Đồ.

Dùng lực lượng của Trương Nhược Trần bây giờ, hoàn toàn có thể dễ dàng vặn vẹo không gian, dù hắn đi bên cạnh Hoa Bất Vi, Hoa Bất Vi cũng không cách nào trông thấy.

Rất nhanh, Trương Nhược Trần tìm đến phủ đệ của Mục Thanh, nghênh ngang đi vào.

Xoạt!

Trương Nhược Trần kích hoạt Lĩnh Vực Không Gian, không ngừng lan tràn bốn phương tám hướng, cả phủ đệ, vô luận là bầu trời hay lòng đất, tất cả kiến trúc đều rõ ràng hiện ở trong đầu hắn.

Trong phủ đệ bố trí 14 trận pháp, năm mươi bảy người hầu, hai Man Thú...

Cũng không lâu lắm, Trương Nhược Trần phát hiện một mật thất sâu trong lòng đất hơn 40 mét, bên ngoài mật thất bố trí ba tầng trận pháp.

Nếu Mục Thanh thật giấu Bán Thánh Thánh Ý Đồ trong phủ, thì nhất định sẽ đặt ở trong mật thất này.

Hưu!

Thời điểm Trương Nhược Trần ý định tiến về mật thất, bỗng nhiên một hắc ảnh mảnh mai, dùng tốc độ cực nhanh từ đằng xa hiện lên, giống như quỷ mị, từ nóc nhà rơi xuống, xông vào một kiến trúc, chỉ nháy mắt đã biến mất không thấy gì nữa.

- Người nào?

Trương Nhược Trần hơi kinh hãi.

Tốc độ thật nhanh, ngay cả Trương Nhược Trần cũng không thấy rõ hình dạng của đối phương, chỉ nhìn thấy một cái bóng, tốc độ có lẽ đã đạt tới mỗi giây 200 mét trở lên.

Chẳng lẽ trong Hắc Thị còn có cao thủ Thiên Cực cảnh?

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 62%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (5)