Chu Huyền đứng bên cạnh, nhìn Hứa Dương mặc cả không thương tiếc và chủ quán dù miễn cưỡng vẫn phải bán, cảm thấy choáng váng, không biết phải làm sao.
Trần Yến bên cạnh hắn cũng ngạc nhiên không kém.
Hứa Dương không để ý đến họ, tiếp tục mua một số loại dược liệu khác ở các quầy hàng gần đó, sau đó xách mấy túi đồ, quay sang nói với Chu Huyền: “Ta đi đây, hai người cứ tự nhiên.”
“À, ừ, ừ, ngươi đi thong thả!”
Chu Huyền lúc này mới hoàn hồn, ngơ ngác nhìn hắn rời đi.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây