- Thần Minh lão gia, ta…
- Bản tọa còn chưa nói xong, một khi phụng ta làm chủ, vậy thì không thể thay đổi. Nếu như phản bội ta bất cứ lúc nào ta cũng có thể khiến ngươi hồn siêu phách lạc, ngươi nghĩ thông suốt chưa?
Trần Dương nhẹ nhàng phất tay, pháp lực bắn ra, hóa thành một khối cự thạch vô hình, treo trên đỉnh đầu cú mèo.
Uy áp kinh khủng như vậy khiến toàn thân nó không thể động đậy, cảm giác chỉ cần hạ thấp xuống nữa đầu cũng nó sẽ vỡ toang.
Toàn thân Cú mèo run rẩy, cúi đầu bái đạo:
- Tiểu yêu bằng lòng trở thành môn hạ của Thần Minh lão gia, nếu có ý đồ phản bội, không cần Thần Minh lão gia động thủ, tự có thiên địa tru diệt!
Trần Dương hài lòng thu hồi pháp lực.
- Nếu là người một nhà, đừng gọi lão gia gì đó nữa, ngươi gọi ta... Lão đại đi, cũng đừng tự xưng tiểu yêu, xưng hô như bình thường là được.
Là một người đến từ xã hội hiện đại, những xưng hô như này cũng không khiến Trần Dương cảm thấy hơn người gì, chỉ cảm thấy vô cùng khó chịu.
Người ngoài thì mặc kệ không nói nhưng là người một nhà, xưng hô tùy ý một chút cũng được.
- Tiểu... Ta nghe theo sắp xếp của lão đại!
- Nói đến đây, ta còn chưa biết tình huống của ngươi đâu, ngươi tự giới thiệu bản thân trước đi, bắt đầu từ điều cơ bản nhất.
- Cơ bản nhất…
Cú mèo dùng móng vuốt gãi đầu một cái:
- Ta là một mẫu ưng.
Trần Dương sửng sốt.
- Mẫu? Không thể nào, ta vẫn cho rằng ngươi là công.
- Đúng... Chờ một chút, ta là mẫu ưng, không phải mẫu...
Trần Dương: ? ? ?
Khác nhau ở chỗ nào?
Nghe cú mèo liên tục giải thích, Trần Dương giật mình nhớ tới, kiếp trước không biết nghe qua ở đâu, trong các thể loại văn cổ, giống đực là mẫu, giống cái là tẫn.
Thế giới này với Hoa Hạ, có nhiều chỗ tương tự, bao gồm cả ngôn ngữ văn tự.
Cho nên con cú mèo nói là Mẫu, thực ra lại không phải mẫu.
Một con chim điểu còn đặt vào trong văn ngôn, thật là...
Tiếp theo cú mèo nói về lai lịch của mình, Trần Dương thỉnh thoảng đặt câu hỏi, sau đó cũng hiểu rõ về sự tồn tại của yêu tinh.
Bất kỳ sinh linh nào đều có cơ hội trở thành yêu tinh, bình thường trải qua một vài kỳ ngộ, ví dụ như thường ngẫu nhiên nuốt được linh thảo, linh thú, Tử Phủ có thể phát triển, sinh ra yêu lực.
Hoặc là thường xuyên hoạt động trong khu vực thiên địa linh khí nồng đậm, có linh mạch dồi dào, từ đó bị động tu luyện...
Nhưng nhìn chung sinh linh khác nhau thì tỉ lệ trở thành yêu tinh cũng rất khác nhau, ví dụ như động vật dễ thành tiên thiên, càng dễ thành yêu hơn thực vật.
Trong các loại động vật, dường như các loại như hồ hoàng bạch liễu bụi có linh tính tiên thiên linh tính mạnh hơn, tỉ lệ lớn hơn.
Cú mèo hay là cú vọ, may mắn thành yêu cũng không ít, đại khái trong vòng một ngàn, có thể có hai ba con.
Trước mắt, chính là một trong những con may mắn.
Trong trí nhớ của nó, một trận hoả hoạn, đốt rụi cây đại thụ ngàn năm cũng chính là sào huyệt của nó.
- Trận hỏa quá lớn, phụ mẫu huynh đệ ta đều không thể chạy thoát, chết trong trận đại hỏa kia. Chỉ có ta chống đỡ một hơi, miễn cưỡng bay ra ngoài.
Lúc ấy lông vũ toàn thân ta cũng bị đốt, vừa bay ra khỏi biển lửa đã đau đến hôn mê, đợi ta tỉnh lại, hỏa đã diệt, mà chẳng hiểu sao ta lại có linh trí...
Nhấc đến những gì mình đã trải qua, cú mèo cũng vô cùng thổn thức.
- Đây là đây chuyện của ba năm trước, sau khi ta thành yêu, một mình sinh sống trong núi rừng, rất cô độc, nhưng từ hôm nay đã khác, hôm nay ta đã gặp được lão Đại, từ đây không còn lẻ loi một mình nữa.
Trần Dương: ...
Một khắc trước đó vẫn còn cảm khái thân thế bi thảm của nó, kết quả sau một khắc lại bắt đầu chơi mấy trò buồn nôn rồi?
Nhưng không nói những cái khác quá trình nó thành yêu, nghe ra vẫn rất ma huyễn, người một nhà đều bị lửa thiêu chết, hết lần này tới lần khác nó Dục hỏa trùng sinh ngược lại thu hoạch được cơ duyên, thành yêu tinh?
Chuyện này e rằng có nguyên nhân không tầm thường?
- Vậy ngươi tên là gì?
- Ta còn không có tên, mong lão đại ban thưởng một tên.
Cú mèo chờ mong nhìn hắn.
Tên sao...
Trần Dương trầm ngâm một lát:
- Mắt ngươi như thế lớn, dứt khoát gọi là Đại Nhãn đi, thế nào?
- Được... Êm tai.
Thần Minh ban tên, khoảng cách đã được kéo gần, về phần tên tuổi... Cú mèo cố gắng thuyết phục bản thân, tên này rất êm tai!
- Đại Nhãn... Hình như khá qua loa, đúng rồi, phía sau ngươi có không ít lông vũ màu đỏ, cứ gọi ngươi là Xích Vũ đi.
- Tạ ơn lão đại nhiều!
Ta cuối cùng cũng có tên rồi!
Cũng là lão đại tự đặt, quang trọng là rất êm tai!
Xích Vũ, mặc dù không khác gì Đại Nhãn, nhưng ngầu hơn bao nhiêu lần.
Nó cực kỳ thích!
Cùng lúc đó, trước mắt Trần Dương hiện ra một ít tin tức:
[Có thể tiêu hao 2000 điểm công đức, ký kết hồn khế với linh thú]
Hả?
- Chẳng lẽ chuyện ta ban tên cho Xích Vũ, đã phát động nhiệm vụ mới?
Trần Dương nhìn qua một lần, xác định đây không phải nhiệm vụ, có lẽ là một loại trao đổi mà thôi, cũng không phải cưỡng chế thi hành.
- Ký kết hồn khế, rốt cuộc là gì mà cần 2000 điểm công đức?
Bỏ qua khả năng hệ thống bug vô cùng nhỏ đi thì chỉ có một khả năng: Lợi ích khi ký kết hồn khế với linh thú, ước chừng phải tiêu hao 2000 điểm công đức!
- Đáng tiếc trên người ta ngay cả 100 điểm cũng không có, chỉ có thể để sau này rồi tính tiếp.
Sau khi được Trần Dương tiếp nhận, Xích Vũ tràn đầy hứng khởi xây tổ, làm một cái tổ chim rất to trên cây trong sân, sau đó bắt đầu dọn nhà…
Là dọn nhà thật.
Hắn gói một đống đồ từ hang ổ bên kia dời qua đây, Trần Dương tò mò bên trong đựng cái gì, Xích Vũ mở ra, bên trong toàn là đậu phộng, hạt thông, chuột…
Hơn phân nửa là đồ ăn uống, còn có một vài thứ nhặt được xung quanh.
Trong đó có một bảo bối quý giá nhất, là vì lôi kiếp tương lai, chuẩn bị một cái yên ngựa, nói là có thể cản thiên lôi.
Đợi Trần Dương biết rõ đây là cái gì, tâm tình có chút phức tạp...
Sau khi Trần Dương rời đi, Xích Vũ tiếp tục dọn nhà, hoàn toàn không biết trong rừng cây sau miếu, một con khỉ đẹp mắt trên nhảy dưới tránh, thỉnh thoảng còn tung quyền, vỗ tay trong không trung...
- Mặc dù là hình thái linh niệm nhưng cũng không phải là kiểu vô hình khó hiểu, mà có thể tiến hành tiếp xúc với bất kỳ vật thể gì, nói đơn giản, không giống với nhân loại.
- Cho dù không dựa vào thần thông, ta cũng có năng lực thay đổi ngoại hình nhất định nhưng không thể biến thành vật sống.
- Năng lực nhảy vọt vô cùng cường đại, dựa vào quán tính, có thể thực hiện lướt đi trong phạm vi nhỏ, trình độ chắc hẳn cũng không khác gì hành động bay qua bay lại trong phim võ hiệp kiếp trước.
- Tinh thần lực, hoặc là gọi niệm lực, đối ta mà nói, chính là năng lực khống chế nhiều thần thông. Lần này sau khi tấn tăng phẩm giai, tinh thần lực dường như cường đại hơn rất nhiều, nhưng không thể tự điều khiển, xem như là một loại năng lực bị động.
- Mà pháp lực thì có thể trực tiếp công kích, nếu như lực lượng của nhân loại bình thường tương lai học được công pháp, đoán chừng cũng tương tự như này.
- Pháp lực có được từ việc bị động hấp thu linh khí thiên địa, chuyển hóa thành, bình thường chứa trong Tử Phủ, phụ thuộc vào Tử Phủ lớn nhỏ để làm hạn mức cao nhất. Sau khi sử dụng hết tựa như khí lực sẽ được bổ sung...
Trải qua nửa ngày nghiên cứu, Trần Dương đại khái hiểu rõ hình thái phân thân của bản thân.
Về phần tượng thần của bản thể, sau khi linh niệm của Trần Dương trở về, phát hiện tinh thần lực và pháp lực đều có sự gia tăng rõ rệt!
- Thì ra bản thể và phân thân có chênh lệch lớn như thế! Đáng tiếc bản thể không có khả năng hành động... Chờ một chút, có thể hay không, chỉ là bởi vì Đẳng cấp của ta quá thấp?
Tương lai thăng cấp, có lẽ sẽ mở khóa khả năng di chuyển của bản thể?
Mặc dù suy đoán này chưa hẳn chuẩn xác, nhưng Trần Dương vẫn cảm thấy tương lai tràn đầy triển vọng.
- Từ từ sẽ đến.