Từ Nông Thôn Dã Thần Bắt Đầu Chứng Đạo

Chương 10: Cơn mưa đột ngột

Chương Trước Hết Chương

Cuối tháng năm, chính là lúc thu hoạch lúa mạch.

Thời tiết sáng trong, người trong thôn sẽ gấp gáp đi thu hoạch lúa mạch.

Sở dĩ gọi gặt gấp, là bởi vì hạt mạch chín rồi sợ nhất là ngâm nước, nhẹ thì mốc meo, nặng thì sinh mầm, không thể dùng được nữa.

Xuân hạ giao mùa, là thời kỳ dông tố, thiên tượng thay đổi bất thường.

Cổ đại không có dự báo thời tiết chính xác, khả năng mưa dông càng lớn.

Bởi vậy khi Trần Dương đi dạo trên đồng ruộng ngoài thôn, nhìn thấy cảnh tượng lao động cần cù vất vả.

Buổi trưa cũng không có ai trở về ăn cơm nghỉ ngơi, chỉ muốn cắt lúa mạch cho xong.

- So với thời nông thôn kiếp trước, nông dân trồng trọt, cũng không dễ dàng gì...

Trần Dương sinh lòng cảm khái.

Bận đến buổi chiều, mọi người trên cơ bản đều đã gặp lúa mạch, cho dù nhà nào không đủ sức lao động, thôn trưởng Lưu Phú cũng cho người hỗ trợ.

Những thôn khác thì Lưu Phú không biết, nhưng Lưu gia thôn bọn hắn là một tập thể, không cho phép bỏ xuống mặc kệ bất luận kẻ nào.

- Mọi người cố lên, lão nương trong thôn nấu trà lạnh, lát nữa trở về hút thuốc uống trà!

- Được!

Lưu Phú hô to, đám người nhiệt tình đáp lại.

Năm nay lúa mạch bội thu, tất cả mọi người đều vô cùng mười phần.

Từng túi mạch hạt vàng óng ánh được đặt trên xe bò, cuối cùng cũng đưa được vào trong thôn, bầu trời đột nhiên vang lên tiếng sấm kinh hoàng.

Bầu trời vốn dĩ vạn dặm không mây, đột nhiên có mây đen ngập đầu.

Gió lớn thổi ào ào, mưa to tiến đến.

- A, trời sắp mưa rồi, phải làm sao bây giờ!

- Sao lại mưa lúc này chưa, ông trời muốn giết chết Lưu gia ta sao!

Vùng đồng ruộng vang lên tiếng hét kinh hoàng.

- Mọi người đừng hoảng hốt, chưa cắt xong lúa mạch cũng không sao, nhanh cắt lương thực đưa đến vựa lúa trong thôn đi!

Lưu Phú dẫn đầu, mọi người vội vàng chuyển lương thực, tranh đoạt thời gian với ông trời.

Nhưng mà, khi cách thôn còn một khoảng hạt mưa bắt đầu rơi xuống.

Xong rồi!

Lưu Phú nắm chặt hai tay.

Nửa canh giờ, không, cho dù cho thêm một khắc đồng hồ cũng được, bọn hắn cũng có thể chuyển hơn phân nửa lương thực đến vựa lúa.

Như vậy cho dù sáu tháng cuối năm cực khổ cũng không đến nỗi không thu hoạch được một hạt nào.

Đúng là muốn giết người mà!

- Ông trời ra, thương xót cho người dân chúng ta với!

Các thôn dân tuyệt vọng, quỳ sạp xuống, đau khổ cầu khẩn.

- Đứng dậy, tất cả đứng lên!

Lưu Toàn quát lớn.

- Ông trời đã từng thương xót chúng ta chưa, bái hắn có được gì đâu, muốn bái thì bái Huyền Dương Gia, hắn là chân thần, nhất định sẽ cứu chúng ta!

Nói xong thì quỳ về phía thôn miếu, liên tục cầu nguyện.

Một nhà Lưu Đại Hữu cũng vội vàng làm theo.

Nhưng nhiều người vẫn đang do dự.

Bọn họ có tham gia tế tự tối hôm qua, chủ yếu là theo trào lưu mà thôi.

Nói thật cho dù Huyền Dương Gia trở về, một vị gia thần như hắn có thể làm được chuyện nghịch chuyển thiên tượng như thế sao?

Mọi người tỏ vẻ nghi hoặc.

- Đừng đứng đây nữa, cùng bái tế đi, hi vọng Huyền Dương Gia có thể phù hộ chúng ta!

Lưu Phú cũng quỳ xuống.

Mặc dù hắn cũng hoài nghi năng lực của Huyền Dương Gia nhưng Lưu Toàn nói không sai, bái vị này dù sao cũng tốt hơn bái tế ông trời hư vô mờ mịt kia.

Lúc này các thôn dân mới lần lượt quỳ xuống dập đầu.

- Huyền Dương Gia, mong người hãy thương xót cho thôn dân chúng ta.

- Huyền Dương Gia, yêu cầu của ta không cao, có thể bảo vệ khẩu phần lương thực của mọi người là được.

- Huyền Dương Gia, nếu không có lương thực, nhà ta không có tiền tái tạo linh thân cho ngài!

Nghe thấy câu nói cuối cùng của Lưu Đại Hữu, khóe miệng Trần Dương giật giật một cái.

Người khác đều cầu thần còn ngươi thì hay rồi, muốn uy hiếp bản tọa sao?

Hắn nhắm mắt lại, tiếp tục thi pháp…

Thần thông Thiên Tượng có thể thay đổi thời tiết mưa năng gió, vừa vặn có thể ứng phó cục diện trước mắt.

Chỉ là lần đầu thi pháp, không khỏi có chút xa lạ, làm trễ nải chút thời gian.

Mà thời gian dao động của thần thông còn khá dài...

Rầm rầm!

Mưa to như trút xuống.

Nhìn xem màn mưa xung quanh, thôn dân Lưu gia thôn tràn đầy tuyệt vọng, Huyền Dương Gia của bọn hắn quả nhiên vẫn không thể địch nổi thiên tượng.

Chờ một chút, sao nơi này của chúng ta lại không có mưa?

Đám người nhìn xung quanh, khiếp sợ phát hiện, quả thật chỉ có chỗ bọn hắn tụ tập không có mưa.

Giống như là đứng trong một tấm vải che mưa vô hình, có thể thấy rõ mưa đang trút xuống bên ngoài.

Các thôn dân chưa từng nhìn thấy cảnh tượng quái dị như vậy, nhất thời choáng váng.

- Huyền Dương Gia hiển linh rồi!

Lưu Toàn kích động hô to một tiếng, nhìn về phía miếu nhỏ loảng xoảng dập đầu.

Các thôn dân còn lại cũng học theo.

- Ục ục...

Trong thanh âm cầu nguyện, truyền đến một tiếng kêu không hề hài hòa, có người ngẩng đầu nhìn lại, mới phát hiện một con cú vọ lớn, không biết từ lúc nào đã đậu trên một thân cây trước mặt bọn hắn.

- Đây là cú mèo tối hôm qua dẫn đường cho ta, sứ giả của Huyền Dương Gia!

Lưu Đại Hữu nhận ra nó.

Thần sứ đột nhiên đến, chắc chắn là có nguyên nhân.

Lưu Phú vội vàng tiến lên, chắp tay nó:

- Thần sứ đại nhân, người có dặn dò gì?

Xích Vũ rất khó chịu nhìn bọn hắn một cái.

Dặn dò gì, còn không phải là đám đồ đần như các ngươi chỉ biết quỳ xuống dập đầu, lão đại đành phải phái ta đến thông báo các ngươi trở về sao!

- Ục ục!

Xích Vũ vừa kêu vừa giương cánh bay về phía thôn trang, còn thỉnh thoảng dừng lại chờ đợi bọn hắn.

- Thần sứ đại nhân bảo chúng ta theo người trở về thôn? Nhưng bên ngoài đang mưa to, làm sao trở về được chứ?

Lưu Phú nghi hoặc.

Chẳng lẽ...

Hắn vội vàng đứng lên, đi dưới màn mưa, màn mưa trong nháy mắt biến mất, giống như bị cái gì đó chặn lại.

Quả nhiên là thế!

- Mọi người nhanh chóng nâng lương thực lên, theo ta!

Lưu Phú ra lệnh một tiếng, đám người bắt đầu đi chuyển, mang lương thực vào trong thôn. Lúc đi đường giống như trên đỉnh đầu có một tấm vải che mưa lớn cũng đi theo, vậy mà không ai bị dính một giọt mưa nào.

- Huyền Dương Gia thật chu đáo, nhất định là lão nhân gia người lo lắng chúng ta ở nơi này quá lâu, nước mưa chạy trên mặt đất thấm ướt mạch hạt, cho nên phái sứ giả thúc giục chúng ta trở về thôn!

Nghe thôn dân Lưu gia thôn tán thưởng, Trần Dương đang thi pháp ở nơi xa khóe mắt giật giật, cái gì mà chu đáo chứ, là tinh thần lực của hắn có hạn ấy!

Với thực lực trước mắt, thần thông Thiên Tượng chỉ có thể duy trì gần nửa canh giờ, lỡ như đến lúc đó mưa không ngừng, chẳng phải là làm không công sao? Hắn không thể không thông báo Xích Vũ tới đuổi người.

Dưới sự bảo vệ của hắn, lương thực cuối cùng cũng được đưa đến vựa lúa trong thôn.

Mệt mỏi.

Quá mệt mỏi.

Trạng thái lúc này của Trần Dương giống như kiếp trước liên tục đánh mười vạn chữ.

Mắt thấy xe bò cuối cùng đã vào thôn, hắn trực tiếp tung bay trở lại tượng thần, đang muốn tiến vào trạng thái điều tức, trong đầu đột nhiên xuất hiện một tin tức:

[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ: Nguyện vọng của thôn dân, đánh giá nhiệm vụ: Hoàng cấp, thu hoạch 100 điểm công đức, chú thích: Nhiệm vụ này vụ có thể lặp đi lặp lại]

Làm việc cho thôn dân còn có điểm công đức, mà nhiệm vụ này còn có thể lặp lại?

Hệ thống này đúng là biết chơi quá.

Bởi vì quá rã rời, Trần Dương cũng không cẩn thận suy nghĩ, trực tiếp tiến vào trạng thái điều tức, chậm rãi khôi phục tinh thần lực.

Cạch cạch cạch!

Không biết qua bao lâu, Trần Dương bị một loạt thanh âm ồn ào thức tỉnh, ngước mắt nhìn lại, nhìn thấy Lưu Phú tự mình gõ chiêng, đi vào trong miếu nhỏ.

Đi theo phía sau là già trẻ toàn thôn.

Đầu heo, đầu dê, đầu trâu, ba loại được mang lên bàn thờ.

- Cảm tạ Huyền Dương Gia...

Lưu Phú bịch quỳ xuống, câu nói còn chưa dứt lời, thanh âm đã khàn khàn.

Chương Trước Hết Chương

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)