Từ Mạt Thế Xuyên Đến 70, Ta Gả Cho Nam Phản Diện Thô Lỗ

Chương 48:

Chương Trước Chương Tiếp

Ngu Tư Tư sửng sốt: “Tại sao Giản Nhân lại nghe lời cô ta như vậy?”

Hạ Bình Trăn khẽ cười, nhưng giọng điệu thì bình thản đến đáng sợ: “Vì Giản Nhân thích Giản Anh.”

“Há? Nhưng bọn họ là họ hàng mà? Em còn nghe Giản Anh nói Giản Nhân phải gọi cô ta là chị nữa!” Ngu Tư Tư không kìm được mà kêu lên.

Hạ Bình Trăn hờ hững đáp: “Nhà họ Giản quan hệ lộn xộn lắm, gọi thế nào cũng chỉ là danh nghĩa thôi. Đừng thấy đội trưởng bây giờ trông có vẻ thành thật, hồi trẻ chẳng phải cũng từng qua lại với Giản Tiểu Lệ sao?”

“Giản Tiểu Lệ chính là cái bà cô hay hóng hớt, mẹ của Hồ Phương Hương đấy. Mà bà ta cũng có quan hệ họ hàng với đội trưởng.”

Ngu Tư Tư nghe mà đầu óc ong ong.

Đây đúng là một tin sốc chấn động!

Nhưng điều cô tò mò hơn là...

“Sao anh lại biết nhiều chuyện như vậy?”

Hạ Bình Trăn im lặng giây lát rồi mới lên tiếng: “Khi còn nhỏ, không ai chơi với anh, nhưng cũng chẳng ai để ý đến anh. Bọn họ nói chuyện gì cũng không kiêng dè anh.”

“Nghe lâu dần thì biết hết thôi.”

Nghe vậy, lòng Ngu Tư Tư bỗng thấy xót xa.

Trong đầu cô bất giác hiện lên hình ảnh một cậu bé nhỏ con, lẻ loi ngồi nép ở góc tường, chẳng ai đoái hoài.

Không kìm được, cô vươn tay chạm lên ngực Hạ Bình Trăn, vô thức vỗ về như an ủi.

Chỉ là cô không nhận ra, khóe môi của anh khẽ nhếch lên.

Chợt, giọng anh vang lên với một vẻ đáng thương khó lường: “Thế nên anh mới muốn sớm xây một căn nhà mới, rồi cùng người thương dọn vào sống chung. Như vậy, anh mới có một mái ấm thực sự, chứ không phải lúc nào cũng cô đơn một mình.”

Ngu Tư Tư suýt nữa thì gật đầu đồng ý ngay tức khắc.

Cũng may, đến phút chót cô kịp dừng lại.

Không có lời cầu hôn, không có nhẫn, không có đám cưới, thậm chí chưa có cả váy cưới, ở cái gì mà ở chứ?

Ngu Tư Tư giơ ngón trỏ, chọc chọc vào cánh tay rắn chắc của Hạ Bình Trăn.

Sau đó, cô đếm từng ngón tay, kể cho anh nghe chi tiết về đám cưới trong mơ của mình, từng thứ một.

Hạ Bình Trăn vừa gật đầu vừa lặng lẽ ghi nhớ trong đầu.

Đến lúc phải nhờ anh em trên huyện ra tay rồi.

Hai người tranh thủ màn đêm, cùng nhau đi về điểm thanh niên trí thức.

Phía sau lưng họ, trong khu rừng vang lên từng tiếng hét chói tai, tiếng chửi rủa, tiếng khóc thảm thiết, nhưng cả hai cứ thế mà bỏ lại tất cả sau lưng.

Sáng hôm sau.

Tại điểm tập hợp trước khi ra đồng.

Ngu Tư Tư và Trần Lan tìm một góc đứng yên.

Phía trước họ là bà cô chuyên hóng hớt nổi tiếng trong làng – Giản Tiểu Lệ.

Bà ta chọc chọc vào cánh tay người bên cạnh, ghé sát lại, nhỏ giọng thì thầm: “Này, bà nghe gì chưa? Tối qua có người thấy ma trong rừng đấy! Một cái bóng trắng, có tới hai cái đầu, lóe lên một cái là biến mất luôn!”

Bà cô bên cạnh trợn mắt, lườm Giản Tiểu Lệ một cái, giọng đầy vẻ khinh thường: “Bà nghe cái tin nhảm nhí này ở đâu thế? Rõ ràng là con gái nhà đội trưởng với thằng nhóc Giản Nhân lêu lổng làm bậy trong rừng thôi.”

Giản Tiểu Lệ phì một tiếng, hừ lạnh: “Bà mới là người nghe tin bậy bạ ấy. Con gái nhà họ Giản chẳng phải đang quen một thanh niên trí thức giàu có sao? Làm gì còn để mắt tới cái thằng vô tích sự đó nữa?”

Bà cô bên cạnh lớn tiếng phản bác ngay: “Bà không tin chứ gì? Con trai tôi tối qua còn đi tìm người cùng mọi người đấy! Chính mẹ của Giản Anh hớt hải chạy đến kêu con trai tôi cùng đi tìm con gái bà ta mất tích!”

“Bà đoán xem cuối cùng tìm thấy người ở đâu. Chính là ở trong rừng, ôm ấp với cái thằng nhóc Giản Nhân kia, hai người trần như nhộng luôn!”

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 10%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)