Nói xong, thấy Ngu Tư Tư cúi đầu không đáp lại, cô ta càng thêm đắc ý, ác ý nói tiếp: “Tất cả là do cô! Cô cứ bám lấy anh Văn Bân làm gì? Anh ấy là của tôi! Nếu cô không nhớ, vậy để tôi dạy cô một bài học, để cô khắc cốt ghi tâm, không được tùy tiện lại gần đàn ông của người khác!”
Ngu Tư Tư nghe đến đây, thực sự không nhịn được nữa.
Đầu óc cô gái này có vấn đề à? Cô bám theo tên cặn bã kia bao giờ?
Cô lạnh lùng phản kích: “Con mắt nào của cô thấy tôi bám theo anh ta? Tôi khuyên cô nên đến bệnh viện khám mắt đi.”
Chỉ có điều, không biết thời buổi này có chuyên khoa mắt không nhỉ?
Giản Anh siết chặt cổ tay cô, ánh mắt đầy căm phẫn: “Nếu không phải do cô dụ dỗ anh ấy, sao anh ấy lại không chịu cưới tôi? Hả? Cô nói đi!”
“Tôi yêu anh ấy như vậy, anh ấy cũng nói yêu tôi! Nếu đã yêu tôi, tại sao lại không chịu cưới tôi chứ?”
“Tất cả là tại cô! Nếu không có cô, anh Văn Bân nhất định sẽ lấy tôi!”
“Ha ha ha, nhưng cô yên tâm, sau đêm nay, anh ấy sẽ không bao giờ muốn nhìn thấy cô nữa.”
“Mọi thứ rồi sẽ thay đổi!”
Lúc này, Giản Anh đã kéo Ngu Tư Tư đến khu rừng nhỏ phía sau làng.
Chỉ thấy cô ta kêu hai tiếng mèo.
Bên trong lùm cây phía trước, có người cũng phát ra hai tiếng mèo kêu đáp lại.
Vài giây sau, một bóng người vén dây leo, chậm rãi tiến về phía họ...
Lúc này, Ngu Tư Tư mới nhận ra người đó rất lùn, chỉ khoảng một mét năm mươi mấy, còn thấp hơn cả cô.
Lúc đi tới còn bị vấp chân, suýt nữa thì ngã sấp mặt xuống đất.
Một tay anh ta cầm chai rượu tu ừng ực, vừa ợ vừa lè nhè nói: “Sao bây giờ mới tới? Ông đây chờ lâu đến mức hoa cũng tàn hết rồi đây này.”
Mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến Ngu Tư Tư buồn nôn.
Cô lặng lẽ lùi lại một bước.
Giản Anh bịt mũi bằng tay còn lại, không nhịn được trách móc: “Không phải đã dặn anh đừng uống rượu sao? Sao lại uống nhiều như thế nữa? Đừng có làm hỏng chuyện của tôi đấy.”
Người kia khoát tay, lầm bầm: “Cũng tại cô chậm chạp quá, ông đây chờ chán muốn chết nên tiện thể vào căn nhà đất bên rìa rừng lấy một chai uống. Phải nói là, rượu này đúng là mạnh thật!”
Giản Anh kéo Ngu Tư Tư sang một bên, đẩy cô tới gần người đàn ông kia hơn rồi lạnh giọng nói: “Con đàn bà này khó đối phó lắm, tôi đưa cô ta đến đây rồi, anh tự lo đi.”
Người đàn ông nghe vậy, quay đầu lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Ngu Tư Tư, sau đó nhếch miệng cười một cách nham nhở, lười biếng đáp: “Biết rồi, biết rồi. Ông đây đã theo dõi cô ta từ lâu rồi. Loại nữ thanh niên trí thức mong manh như thế này, chơi đùa mới thú vị.”
Giản Anh lộ rõ vẻ khinh bỉ trong mắt. Cô ta cực kỳ coi thường tên này, nhưng chuyện này lại chỉ có thể giao cho anh ta làm.
Vẫn không yên tâm, cô ta dặn dò: “Nhớ đấy, đừng có nói với ai là tôi tìm anh.”
Tên kia tiện tay ném chai rượu xuống đất, khoát khoát tay, vẻ mặt đầy dục vọng và sốt ruột: “Lải nhải lải nhải! Biết rồi, biết rồi, cô nói bao nhiêu lần rồi hả? Con gái đội trưởng như cô làm sao lại có quan hệ với một tên côn đồ như tôi chứ?”
“Hỏi nhiều thế, cô có đi không? Không đi thì ở lại luôn đi, ông đây cũng chẳng ngại chơi hai người một lúc.”
Giản Anh lập tức trợn mắt, vừa tức giận vừa sợ hãi: “Anh nói cái gì vậy! Anh dám sao? Dựa theo vai vế, anh còn phải gọi tôi một tiếng chị đấy! Tôi đi đây, con hồ ly tinh này giao cho anh.”