Từ Mạt Thế Xuyên Đến 70, Ta Gả Cho Nam Phản Diện Thô Lỗ

Chương 36:

Chương Trước Chương Tiếp

Nhân viên bán hàng cũng bị dọa sợ, hét lên một tiếng: “Anh kia, anh định làm gì đấy? Đây là cửa hàng quốc doanh!”

Ngu Tư Tư kéo tay Hạ Bình Trăn, nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay anh, ra hiệu rằng cô không sao.

Sau đó, cô quay sang nhìn nhân viên bán hàng, giọng nói dịu dàng nhưng đầy sức ép: “Chúng tôi chẳng định làm gì cả, chỉ muốn hỏi một chút thôi. Cửa hàng các cô có phải không bán hàng cho nông dân không?”

“Tôi là thanh niên trí thức, bạn trai tôi là nông dân. Có phải thân phận như vậy thì không đủ tư cách vào cửa hàng mua đồ không?”

“Từ xưa đến nay, làm ăn buôn bán đều phải theo thứ tự trước sau. Tôi là người nói muốn mua chiếc váy này trước, tại sao cuối cùng lại thành tôi không được mua?”

Những câu hỏi liên tiếp khiến nhân viên bán hàng lúng túng, mặt đỏ bừng, không biết nên đáp thế nào. Cô ta chỉ biết đưa ánh mắt cầu cứu sang Dương Tiểu Lệ.

Dương Tiểu Lệ liếc nhìn nhân viên rồi lại nhìn sang Hạ Bình Trăn, thấy anh ngoan ngoãn đứng sau lưng Ngu Tư Tư, trong lòng bỗng tràn đầy khinh bỉ.

Thì ra gã đàn ông này cũng chỉ là kẻ vô dụng mà thôi.

Cô ta bực bội ném mạnh chiếc túi lên quầy, chống nạnh quát lớn: “Sao hả? Tôi mua quần áo mà cũng phải xin phép cô à? Cô có biết tôi là ai không hả?”

Ngu Tư Tư điềm nhiên gật đầu, mỉm cười đáp lại: “Ồ, bố cô là Dương Minh, bạn trai cô là Tiền Hàng. Còn cô ư? Xin lỗi, tôi thực sự không biết cô là ai.”

Giọng nói mềm mại nhưng từng câu từng chữ lại cứa vào tai Dương Tiểu Lệ như một lưỡi dao.

Cơn giận bùng lên, máu dồn thẳng lên não, cô ta không kìm được mà giơ tay tát về phía Ngu Tư Tư.

Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy cô gái này, cô ta đã thấy khó chịu.

Nhìn cái vẻ trong sáng, ngây thơ kia kìa, đúng kiểu chuyên quyến rũ đàn ông!

Cũng giống như con đàn bà đáng ghét kia… Chính vì loại người đó mà mẹ cô ta mới mất!

“Dừng tay!”

Một tiếng quát lớn vang lên từ phía sau Dương Tiểu Lệ.

Dáng vẻ ngây thơ của cô gái trước mặt khiến cảm giác ghen ghét trong lòng Dương Tiểu Lệ bùng lên dữ dội. Cô ta không hề có ý định dừng tay chỉ vì một tiếng quát.

Bàn tay cô ta giáng xuống với một lực mạnh, mang theo cả luồng gió, hướng thẳng về phía gương mặt trắng nõn của Ngu Tư Tư.

Ngay khi cái tát sắp hạ xuống, một bàn tay lớn bất ngờ vươn ra từ phía sau Ngu Tư Tư, chặn lại.

Chỉ một cái hất nhẹ.

“A!”

Dương Tiểu Lệ hét lên, cả người bị hất văng ra, đập mạnh vào quầy hàng.

Lúc này, Dương Minh, người vừa lên tiếng quát dừng lại khi nãy, cũng đã chạy đến bên con gái.

Thấy bố mình xuất hiện, mắt Dương Tiểu Lệ sáng lên, lập tức tỏ vẻ uất ức: “Bố! Bố nhìn xem bọn họ quá đáng thế nào kìa! Mau bảo người bắt bọn họ lại đi!”

Trên mặt Dương Minh thoáng hiện lên vẻ tức giận, ông ta giơ tay lên cao.

“Chát!”

Tiếng tát vang dội.

Nhưng người bị đánh lại chính là Dương Tiểu Lệ.

Má cô ta đỏ ửng lên ngay lập tức.

Cô ta ôm mặt, trừng mắt nhìn Dương Minh đầy kinh ngạc, hét lên: “Bố? Sao bố lại đánh con?”

“Người đáng đánh chính là mày đấy!” Dương Minh trừng mắt, giọng điệu đầy phẫn nộ.

Sau đó, ông ta lập tức nở nụ cười lấy lòng, bước đến trước mặt Hạ Bình Trăn, hạ giọng nói: “Cậu Hạ, cậu đến huyện lúc nào vậy? Bí thư Tạ mấy hôm trước còn nhắc đến cậu đấy.”

Hạ Bình Trăn thản nhiên đáp: “Đưa bạn gái đi dạo một chút. Hôm qua tôi đã gặp Tạ Khuynh rồi.”

Dương Minh biết người trước mặt đang giận, trong lòng không khỏi oán trách đứa con gái phá phách của mình.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 10%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)