Từ Mạt Thế Xuyên Đến 70, Ta Gả Cho Nam Phản Diện Thô Lỗ

Chương 33:

Chương Trước Chương Tiếp

Ngu Tư Tư nhìn theo, thấy Dịch Đông thoắt cái đã rụt người vào bên trong, sau đó là tiếng lục lọi loảng xoảng vang lên.

Cô quay đầu nhìn Hạ Bình Trăn, đôi mắt long lanh đầy dấu chấm hỏi.

Hạ Bình Trăn lại ho nhẹ một tiếng, giải thích: “Tính cậu ta là vậy đấy, hay cuống quýt nhưng trí nhớ tốt lắm, chắc sẽ tìm ra nhanh thôi.”

Vừa dứt lời, Dịch Đông đã thò người ra, giơ một bức thư lên, miệng nói: “Chị dâu xem có phải thư của chị không?”

Ngu Tư Tư nhận lấy, nhìn qua tên người gửi và người nhận cùng địa chỉ.

Chắc chắn là thư của cô.

Là thư của mẹ gửi đến.

Lá thư này rất dày, cầm trên tay có cảm giác nặng trĩu.

Ngu Tư Tư gật đầu, cảm ơn: “Cảm ơn cậu, đúng là thư của tôi. Nếu không nhờ cậu, không biết đến bao giờ tôi mới nhận được.”

Dịch Đông khoát tay: “Cảm ơn gì chứ! Nếu không có anh Bình Trăn, cũng chẳng có em ngày hôm nay đâu. Mà anh chị còn chưa ăn cơm đúng không?”

“Trưa nay em mời, đi thôi, gần đây có một nhà hàng quốc doanh, đầu bếp ở đó làm món thịt kho tàu ngon lắm.”

Nói xong, anh ta ngồi lại xuống ghế, khóa tủ cẩn thận.

Dưới quầy cao có một cánh cửa nhỏ, Dịch Đông cúi người chui ra từ đó, rồi khóa cửa lại.

Anh ta dẫn đầu bước ra ngoài, đợi đến khi Ngu Tư Tư và Hạ Bình Trăn ra ngoài hết, mới khóa cửa bưu điện.

Đi ngang qua cửa hàng bách hóa, anh ta còn nháy mắt với người bên trong, khiến mấy cô gái cười khúc khích.

Tại nhà hàng quốc doanh.

Dịch Đông trông chẳng khác gì đang về nhà mình, quen thuộc dẫn theo Ngu Tư Tư và Hạ Bình Trăn lên tầng hai, đến một góc bàn rồi để họ ngồi xuống. Sau đó, anh ta lại chạy xuống lầu gọi món.

Ngu Tư Tư ngồi xuống, lấy khăn tay ra lau những giọt mồ hôi lăn xuống má.

Trời nóng quá, chỉ đi ngoài đường có mấy phút mà mồ hôi đã rịn ra khắp người.

Cô nhìn sang Hạ Bình Trăn, thấy mặt mũi anh vẫn khô ráo, không có lấy một giọt mồ hôi, ghen tị hỏi: “Sao anh không đổ chút mồ hôi nào vậy?”

Hạ Bình Trăn khẽ cười: “Giữa ngày nóng nhất trong năm, anh làm việc ngoài trời còn chẳng toát bao nhiêu mồ hôi.”

Ngu Tư Tư nghe vậy, càng thêm ngưỡng mộ!

Không giống cô, chỉ cần thời tiết hơi nóng một chút là người đã ướt đẫm mồ hôi rồi.

Bây giờ lại chẳng có máy lạnh để dùng, đến cả quạt điện trong không gian cũng chẳng thể lấy ra.

Ở Đại Nam Long này còn chưa kéo điện, mọi nhà hoặc là dùng đèn dầu, hoặc là đốt nến, có người muốn tiết kiệm thì trời tối không nhìn thấy gì nữa là đi ngủ luôn.

Muốn mát chỉ có thể nhờ gió trời và quạt nan mà thôi.

Hai người đang trò chuyện thì Dịch Đông bất ngờ từ dưới lầu vác lên một cây quạt điện.

Ngu Tư Tư mừng rỡ nhìn qua.

Dịch Đông còn đang đắc ý, nhưng vừa hay lại chạm phải ánh mắt đầy áp lực và mang ý đe dọa của Hạ Bình Trăn, khuôn mặt liền cứng đờ. Anh ta cười gượng nói: “Ha ha, vẫn là đại cả chu đáo. Biết chị dâu sợ nóng, nên bảo em đi tìm một cây quạt mang lên.”

Nhìn thấy vẻ hài lòng của Hạ Bình Trăn sau câu nói của mình, Dịch Đông bất giác cảm thấy ê răng.

Ôi trời, người này bá đạo quá đi mất.

Ba người vừa hưởng gió quạt mát rượi, vừa bắt đầu thưởng thức món thịt kho tàu đầu bếp làm.

Món ăn vô cùng hấp dẫn, béo mà không ngấy, từng miếng thịt ba chỉ với lớp mỡ và nạc xen kẽ, ngấm trong nước sốt sánh quyện, mềm tan ngay trong miệng.

Đến cả Ngu Tư Tư, người vốn không thích ăn mỡ, cũng không kìm được mà gắp hết miếng này đến miếng khác.

Dịch Đông vừa uống trà, vừa chậm rãi nói: “Nghe nói cửa hàng bách hóa vừa nhập về một lô váy Blaji mới, đại ca đưa chị dâu qua xem đi.”

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 10%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)