“Cô nói em chắc cũng về trong mấy ngày này, mà anh vừa hay rảnh, nên tranh thủ đến đây chờ.”
Vừa hay anh ta có xe, nếu Tư Tư mang theo nhiều đồ thì cũng tiện hơn.
Nói xong, anh ta đỡ lấy Đông Đông đặt lên cánh tay, nhẹ nhàng bế bổng lên vài cái. Đông Đông mặt mày nghiêm túc, im lặng nhìn anh ta chằm chằm.
“Cháu là Đông Đông đúng không?” Chung Quốc hỏi. Cái đứa ít phản ứng nhất thì chắc chắn là Đông Đông rồi.
Đông Đông gật đầu.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây