Ngu Tư Tư nói: “Em chỉ muốn xem anh trông thế nào thôi.”
Mặc dù trong sách vẫn luôn nói, sau khi phát đạt, Hạ Bình Trăn trông nho nhã, quyến rũ như thế nào, nhưng cô vẫn muốn tự mình xem Hạ Bình Trăn thời trẻ trông ra sao.
Trong lòng Hạ Bình Trăn vui như nở hoa, lại không kiềm chế được sinh ra cảm giác căng thẳng.
Mặc dù nhà họ Hạ vẫn luôn có người đẹp nhưng anh đã để râu nhiều năm rồi, không biết khuôn mặt dưới bộ râu có đẹp không.
Nếu không đẹp, người yêu bỏ chạy thì anh cũng chẳng biết khóc ở đâu.
Ngu Tư Tư thấy anh ngẩn người, định vỗ vai anh thì...
Bên cạnh đột nhiên có một người lao ra.
Ngu Tư Tư giật mình ngã sang một bên, Hạ Bình Trăn nhanh tay lẹ mắt đưa tay đỡ lấy cánh tay cô, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía người kia.
Là Hồ Phương Hương.
Thấy mình suýt nữa lại hại Ngu Tư Tư ngã xuống mương, cô ấy cũng thấy ngại.
Nhưng mà, lần này cô ấy có việc chính đáng.
Cô ấy không để ý đến ánh mắt âm u của Hạ Bình Trăn, vội vàng nói: “Nước trên ruộng bậc thang của chúng ta không còn nữa! Là người bên Tiểu Nam Long làm!”
Giọng nói vừa nhọn vừa the thé, truyền đi rất xa.
Những người tai thính nghe thấy liền lập tức chạy ra ruộng bậc thang xem, rồi lớn tiếng kêu lên: “Trời ạ, nước trên ruộng bậc thang không còn nữa, lúa sắp chết khô rồi!”
“Mấy người đến đây, theo tôi xuống ruộng bậc thang xem.”
Vài thanh niên trong đội cùng nhau đi.
Ngu Tư Tư nhìn Hạ Bình Trăn.
Hạ Bình Trăn giải thích: “Ban đầu Đại Nam Long và Tiểu Nam Long là một đội, gọi là đội Nam Long. Vì lý do địa lý, trên ruộng bậc thang có một ao nước lớn, ruộng bậc thang dưới nằm ở phía dưới ruộng bậc thang trên, không có ao nước.”
“Mùa hè trời nóng, đôi khi ao nước sẽ cạn, không có nước. Vì thế, hai bên thường xuyên đánh nhau.”
“Có một lần đánh nhau quá dữ nên chia thành Đại Nam Long và Tiểu Nam Long.”
Sau khi chia tách, hai đội vẫn thường xuyên cãi nhau đánh nhau vì vấn đề nước.
Ruộng của Đại Nam Long được chia là ruộng bậc thang trên, mùa hè thiếu nước, lấy nước từ ao cũng tiện.
Ruộng của Tiểu Nam Long được chia là ruộng bậc thang dưới, mỗi lần ruộng thiếu nước, khi lấy nước từ ao, đều phải qua ruộng bậc thang trên.
Đặc biệt là những năm gần đây, thời tiết rất nóng, nước trong ao không đủ.
Nước lấy lên, sau khi qua ruộng bậc thang trên, rồi chảy đến ruộng bậc thang dưới, đã không còn nhiều nữa.
Đội Tiểu Nam Long cũng nghèo, vất vả lắm mới tiết kiệm được tiền đi mượn máy bơm, tiền dầu cũng đã trả.
Nhưng nước lấy lên không được bao nhiêu, ruộng nước không đủ chia.
Người dân đội Tiểu Nam Long thường nhân lúc người dân đội Đại Nam Long không chú ý, lén xả một ít nước từ ruộng bậc thang trên xuống.
Lần này đi xả nước trộm, tối hôm trước không ngủ ngon, ban ngày lại mệt mỏi cả ngày.
Khi chờ nước chảy xuống, trực tiếp nhắm mắt lại, ngủ say như chết.
Sau khi ngủ dậy, nước trên ruộng bậc thang trên đã sắp cạn hết.
Thầm nghĩ nếu để như vậy chắc chắn sẽ bị phát hiện, chi bằng xả hết nước đi.
Sau khi trở về còn quên nhắc nhở người trong đội của mình.
Mười mấy phút trước, người dân đội Tiểu Nam Long đang hăng hái làm việc thì bỗng nhiên người dân đội Đại Nam Long chạy ùa đến, trong tay còn cầm đòn gánh, cuốc.
Họ hét về phía người dân đội Tiểu Nam Long: “Trả nước cho chúng tôi!”
“Làm gì vậy? Các người làm gì vậy?” Đội trưởng của đội Tiểu Nam Long tiến lên, vẻ mặt cảnh giác nói.
Cùng lúc đó, những chàng trai trẻ cũng tụ tập lại.
Hai bên hình thành thế đối đầu.
Bên Đại Nam Long có khoảng mười mấy người, còn bên Tiểu Nam Long thì gần như tất cả những thanh niên trai tráng có mặt đều đã tụ tập lại.
Nếu đánh nhau, bên Đại Nam Long chắc chắn không có khả năng chiến thắng.
Người cầm đầu ra hiệu cho người đàn ông đứng cuối cùng, ra hiệu cho anh ta đi gọi người.