“Giờ ông không chịu ở, lại còn một mình lén lút đến đây, chẳng nói bọn cháu biết. Đường xa như vậy, lỡ có chuyện gì thì làm sao?”
Ông Hồ để anh dìu ngồi xuống, sau đó vùng vằng rút tay ra, tỏ vẻ mình chưa già đến mức không đi nổi.
Ông ấy nheo mắt nhìn anh: “Ông thấy cháu đúng là không hoan nghênh ông.”
“Oan cho cháu quá!” Hạ Bình Trăn khổ sở ngồi xuống bên cạnh: “Cháu còn mong ông đến ở luôn đây này! Chỉ là sợ ông đi đường một mình vất vả quá thôi!”
“Có gì mà lo, ông đây còn khỏe lắm!” Ông Hồ tựa người vào ghế, ánh mắt hướng ra sân, nhìn ba đứa trẻ đang chơi đùa vui vẻ.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây