“Các người làm gì vậy? Làm gì vậy? Nhiều người tụ tập như vậy, muốn làm phản à? Còn làm việc không?” Một giọng nói trầm ổn và mạnh mẽ vang lên qua loa.
Giọng nói kia tiếp tục hét lên: “Có chuyện gì thì cứ để đó, mau đi làm việc.”
Là đội trưởng Giản Chí Quốc.
Giản Chí Quốc không hiểu sao mình chỉ đi tiểu một lúc mà mọi người lại tụ tập lại xem náo nhiệt?
Mọi người nhìn ông với ánh mắt kỳ lạ.
Để lát nữa hỏi thăm sau, việc đồng áng không đợi người, phải tranh thủ thời gian đi làm.
Ông hắng giọng, bắt đầu phân công nhiệm vụ.
Hôm nay mọi người đều rất im lặng.
Bình thường lúc phân công nhiệm vụ, mấy tên lười biếng trong đội chắc chắn sẽ mặc cả, vừa nói việc quá mệt, vừa nói công điểm thấp, luôn làm Giản Chí Quốc phải quát một trận mới chịu đi làm.
Hôm nay lại trực tiếp nhận việc rồi đi.
Lạ thật, lạ thật.
Giản Chí Quốc thầm nghĩ không ổn.
Đi nhanh thì không nói, không có một người nào đi một mình, hoặc là ba người, hoặc là hai người, còn có một số việc gần nhau thì mười mấy người cùng đi.
Vừa đi vừa nói chuyện, thỉnh thoảng còn quay đầu lại chỉ trỏ vào Giản Chí Quốc.
Giản Chí Quốc bối rối gọi bà vợ của mình đến: “Vừa nãy xảy ra chuyện gì? Sao thái độ của mọi người lại kỳ lạ như vậy?”
Mẹ của Giản Anh ngẩng đầu nhìn trời, lại nhìn đất, cuối cùng vẫn không nói.
Giản Chí Quốc vốn không đồng ý cho Giản Anh và Tưởng Văn Bân ở bên nhau, nếu biết chuyện vừa nãy thì họ còn có thể tiếp tục nữa sao?
Giản Chí Quốc mất kiên nhẫn nói: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nói đi.”
Mẹ của Giản Anh nói một câu: “Tôi đi làm việc đây.”
Bà ta nói rồi quay đầu bỏ chạy, thái độ trông thế nào cũng thấy chột dạ.
...
Ngu Tư Tư và Hạ Bình Trăn vừa đi dọc theo con đường nhỏ vừa nói chuyện.
Làn da non mịn của Ngu Tư Tư dưới ánh nắng ban mai như tỏa sáng, cô quay đầu lại nở một nụ cười ngọt ngào với Hạ Bình Trăn phía sau: “Vừa nãy cảm ơn anh nhé.”
Hạ Bình Trăn cong môi, trầm giọng nói: “Muốn cảm ơn anh thế nào?”
Ngu Tư Tư nghe vậy, chẳng phải giống với lời nói hôm qua sao?
Hừ~
Ngu Tư Tư trực tiếp quay đầu lại, chỉ để lại cho Hạ Bình Trăn một cái gáy, giọng điệu nũng nịu nói: “Anh muốn quà cảm ơn gì?”
Trong lòng lại nghĩ, nếu anh thật sự muốn quà cảm ơn thì cô sẽ...
Hạ Bình Trăn thấy cô quay đầu đi, tưởng cô thật sự giận rồi, vội vàng nói: “Cảm ơn gì chứ? Anh giúp người yêu mình nói chuyện, chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?”
Ngu Tư Tư kéo dài giọng: “Ồ? Thật sao? Em không tin!”
Hạ Bình Trăn bước dài, đuổi theo Ngu Tư Tư, đưa tay kéo lấy góc áo cô, giọng mềm xuống: “Thật mà. Tư Tư, anh vui lắm.”
Bước chân Ngu Tư Tư cũng chậm lại, để mặc cho anh kéo góc áo, hỏi: “Vui cái gì?”
Hạ Bình Trăn nói: “Anh là người yêu của em rồi!”
Rõ ràng Ngu Tư Tư cảm thấy câu này rất bình thường nhưng tim lại không kiểm soát được đập càng lúc càng nhanh.
Cô lại quay đầu nhìn Hạ Bình Trăn.
Ơ...
Bộ râu trên mặt anh thực sự hơi chướng mắt.
Ngu Tư Tư õng ẹo nói: “Vậy người yêu có nghe lời em không?”
Hạ Bình Trăn không chút do dự gật đầu.
Ngu Tư Tư tiếp tục nói: “Anh cạo râu đi.”
Hạ Bình Trăn tiếp tục gật đầu: “Được.”
Ngu Tư Tư hơi ngạc nhiên, dừng bước, mắt nhìn anh chằm chằm.
Hạ Bình Trăn cũng dừng lại theo, cười khẽ: “Sao thế? Em thấy bất ngờ lắm sao? Sao lại đồng ý cạo râu ngay thế?”
Thấy Ngu Tư Tư gật đầu.
Hạ Bình Trăn giơ tay sờ bộ râu trên mặt mình, nói: “Bộ râu này chẳng có ý nghĩa gì với anh, chỉ là lười cạo thôi.”
Thấy Ngu Tư Tư lại có vẻ ngạc nhiên, Hạ Bình Trăn cười nói: “Anh nghe anh em nói, cô gái thành phố không thích đàn ông để râu, cho dù em không nói, anh cũng định cạo rồi.”
Ngu Tư Tư gật đầu, xem ra anh em anh cũng là người đáng tin.