Ngu Tư Tư tiếp lời: “Tôi còn giữ tờ giấy nợ có chữ ký của Tưởng Văn Bân đây! Nếu mọi người không tin, tôi có thể lấy ra cho xem.”
Giản Anh nghe vậy thì tái mặt. Nếu chuyện này bị chứng thực, hình tượng của Tưởng Văn Bân chắc chắn sẽ sụp đổ, mà cô ta cũng chẳng thể nào giữ được thể diện.
Trong cơn hoảng loạn, cô ta chợt nảy ra một ý tưởng, vội vàng thốt lên: “Không ai tận mắt thấy anh Văn Bân ký tên! Ai mà biết được cô có giả mạo hay không?”
Giản Tiểu Lệ lập tức gật đầu: “Đúng rồi! Tôi nghe nói mấy người thành phố giỏi lắm, có thể viết chữ giống y hệt người khác, gọi là gì nhỉ…?”
Mẹ của Giản Anh cười khẩy, tiếp lời: “Gọi là bắt chước! Con trai lớn nhà tôi cũng từng nhắc đến đấy. Thế mà cũng đòi làm người hóng chuyện nhanh nhất làng à? Tôi thấy bà nên nhường danh hiệu đó cho người khác đi thì hơn!”
Giản Tiểu Lệ đập tay vào đùi, bực bội nghĩ: Bà già này chỉ giỏi nhằm vào tôi! Cũng chỉ vì năm xưa đại đội trưởng từng có chút tình cảm với tôi mà bà ta cứ giữ mãi trong lòng!
Lúc này, Hồ Phương Hương đứng ở phía sau nhô đầu ra và tung hai tin tức gây sốc.
“Tôi làm chứng nhé, thanh niên trí thức Tưởng cầm tờ giấy trong tay và ký tên bằng cây bút trên người anh ta!”
“Tôi còn thấy thanh niên trí thức Ngu và Hạ Bình Trăn lén lút hẹn hò nữa!”
Một tiếng “Bùng” vang lên, như một luồng khí vô hình làm mọi người đứng không vững.
“Con nhóc này, sao không nói sớm? Làm mẹ mày mất mặt.” Giản Tiểu Lệ tát một cái vào lưng Hồ Phương Hương, mắng mỏ.
Hồ Phương Hương nhảy dựng lên, hét to: “Con còn chưa kịp nói với mẹ...”
Không biết từ lúc nào, đám đông bắt đầu vây thành một vòng, Ngu Tư Tư và những người khác bị vây ở giữa.
Giờ đây, mọi người đều nhìn Tưởng Văn Bân với vẻ nghi ngờ.
Tưởng Văn Bân đột nhiên không chịu nổi áp lực của sự im lặng, mặt đỏ bừng, gân cổ nổi lên, đầu óc cũng trở nên hỗn loạn.
Anh ta mất đi vẻ văn nhã thường ngày, giơ tay chỉ vào Ngu Tư Tư, giận dữ nói: “Ngu Tư Tư, rốt cuộc thế nào cô mới chịu buông tha cho tôi? Hả? Chỉ là tiêu một chút tiền của cô thôi mà? Gia đình cô có tiền như thế, cho tôi tiêu một chút thì làm sao? Còn đòi trả lại!”
Sau khi nghe Tưởng Văn Bân nói xong, mọi người đều hít một hơi lạnh.
Ôi trời ơi!
Đó là hơn hai trăm đồng đấy!
Họ đã nhiều năm không thấy số tiền lớn như vậy!
Ngu Tư Tư lùi lại nửa bước, né tránh ngón tay sắp đâm vào mắt mình, nói: “Tiền không phải do gió thổi đến, đó là tiền bố mẹ tôi vất vả kiếm được. Tôi muốn lấy lại thì có gì sai sao?”
Hạ Bình Trăn từ bên ngoài vòng vây đi vào, đám đông tự động nhường đường cho anh.
Anh đi đến bên Ngu Tư Tư, đẩy Trần Lan đang đứng cạnh cô sang một bên, sau đó giơ tay nắm lấy ngón tay Tưởng Văn Bân, siết chặt.
“Aaaa!” Tưởng Văn Bân thét lên: “Hạ Bình Trăn, buông tay! Ngón tay tôi sắp gãy rồi! Anh làm gì vậy? Buông tay!”
Hạ Bình Trăn buông tay, đôi mắt bình tĩnh nhìn chằm chằm vào Tưởng Văn Bân đang đầu đầy mồ hôi, nói: “Vì anh không biết tôn trọng người khác nên tôi sẽ dạy anh. Tôi hy vọng anh hiểu một điều, Tư Tư bây giờ là người yêu của tôi, anh phải lịch sự với cô ấy.”
Ngu Tư Tư ưỡn ngực, kiêu ngạo ngẩng cao cằm, hừ một tiếng, nói: “Anh nghe thấy chưa, tôi đã có người yêu rồi, anh còn chẳng bằng một ngón tay của người yêu tôi. Tôi có người yêu như vậy, sao có thể để mắt đến anh chứ!”
Tưởng Văn Bân nằm trên đất nhìn hai người bằng ánh mắt đầy oán độc, không còn giả vờ là một quân tử nữa.
Giản Anh muốn đỡ anh ta dậy nhưng anh ta hất tay cô ta ra.
Lúc này, những người xung quanh cũng biết được ai nói thật, ai nói dối.
Họ đưa tay chỉ trỏ vào Tưởng Văn Bân và Giản Anh, còn những đứa bé thì chạy đến làm mặt xấu với họ, tỏ ý xấu hổ.