Một bên là anh chàng cả ngày mặc đồ đen, râu ria xồm xoàm, trông như gã đàn ông thô kệch.
Một bên là cô gái mặt mày thanh tú, dáng người uyển chuyển, trông vừa yêu kiều vừa mong manh.
Nhìn cảnh tượng này, không ít người lắc đầu ngao ngán.
Kẻ nhiều chuyện nhất đội ngũ, Giản Tiểu Lệ, phe phẩy chiếc mũ cỏ trong tay, lớn tiếng nói: “Ngu Tư Tư, cô đừng có chỉ bừa một người rồi bảo là người yêu mình đấy nhé.”
Mấy bà cô hàng xóm cũng vội hùa theo: “Đúng đấy! Một người là thanh niên trí thức thành phố xuống nông thôn, một người là dân quê thô kệch. Ai mà tin hai người là một đôi chứ? Mọi người nói xem có đúng không?”
“Đúng!” Một đám người tò mò đáp lời.
Giản Tiểu Lệ thấy mọi người đồng tình với mình thì hả hê vô cùng.
Bà ta hiểu quá rõ Hạ Bình Trăn, anh là người cuối cùng còn sót lại của gia đình địa chủ họ Hạ, mồ côi bố mẹ từ nhỏ.
Nếu không nhờ ông cụ Hồ thấy anh đáng thương mà thường xuyên giúp đỡ, có khi anh đã chết đói từ lâu rồi.
Cũng vì vậy mà khi nhắc đến Hạ Bình Trăn, ai ai cũng chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm.
Anh không thích chăm chút bản thân, dáng người thì cao lớn nhưng công điểm kiếm được chẳng có bao nhiêu.
Thóc lúa chia về còn không đủ cho bản thân ăn, nói gì đến chuyện nuôi gia đình?
Một thanh niên trí thức trẻ lại đi để mắt đến anh ư? Chuyện này ai mà tin cho nổi!
Một bà cô kéo áo đứa con bên cạnh, lườm nó rồi quay sang Ngu Tư Tư, hỏi với vẻ nghi hoặc: “Cô gọi cậu ta một tiếng xem, xem cậu ta có đáp lại không?”
Ngu Tư Tư thoáng căng thẳng, nhìn chằm chằm vào Hạ Bình Trăn, nhẹ giọng nói: “Hạ Bình Trăn, anh nói đi, anh là người yêu của em, đúng không?”
Dưới ánh mắt chăm chú của cả trăm người, Hạ Bình Trăn cũng không tránh khỏi cảm giác căng thẳng. Nhưng nhiều hơn cả là niềm vui sướng không thể kìm nén.
Anh chậm rãi lên tiếng: “Đúng vậy, anh là người yêu của em.”
“Không thể nào!” Tưởng Văn Bân trợn trừng mắt, không thể tin nổi chỉ tay vào Hạ Bình Trăn: “Tư Tư rõ ràng thích tôi mà! Anh ta không có tiền, không có học thức, chẳng có ngoại hình, cô ấy sao có thể chọn anh ta được?”
Trần Lan đứng bên cạnh nhìn Tưởng Văn Bân nhảy dựng lên, suýt thì bật cười, giọng điệu châm chọc nói: “Anh ấy không có tiền, nhưng cũng chẳng lấy tiền của Tư Tư rồi nói là của mình.”
Ngu Tư Tư lập tức gật đầu, chậm rãi nói: “Vậy Tưởng Văn Bân, bao giờ anh trả tôi hai trăm năm mươi đồng bốn hào tám xu?”
“Trời ơi! Nhiều tiền thế á?!” Giản Tiểu Lệ nhất làng tròn mắt kêu lên.
Mọi người bàn tán xôn xao, không biết rốt cuộc ai đúng ai sai.
Lúc này, Giản Anh bước lên một bước, chắn trước mặt Tưởng Văn Bân, lớn giọng bênh vực: “Bà con nghe tôi nói đã! Tôi tin là anh Văn Bân không lấy tiền của cô ấy! Mọi người nghĩ mà xem, một công nhân làm lụng vất vả cả tháng cũng chỉ kiếm được hơn 30 đồng, một thanh niên trí thức trẻ từ thành phố về đây như cô ấy thì lấy đâu ra nhiều tiền thế chứ?”
Tưởng Văn Bân vội vàng gật đầu, đồng ý với lời cô ta nói.
Mẹ của Giản Anh cũng không chậm trễ, lập tức chen vào góp lời: “Làng xóm cả, ai chẳng biết con gái tôi từ trước đến nay không bao giờ nói dối. Chuyện tiền bạc thế nào, chưa chắc đã rõ ràng đâu!”
Mấy người trong làng nghe vậy cũng hơi dao động. Giữa thanh niên trí thức trẻ từ thành phố và người trong làng, họ dĩ nhiên tin tưởng người trong làng hơn, vì dù gì cũng biết rõ gốc gác của nhau.
Thấy lời bàn tán sắp đổ hết lên đầu Ngu Tư Tư, bỗng nhiên Cố Khắc chen ngang: “Vậy là do các người chưa thấy chuyện đời thôi! Nhà họ Ngu ở Bắc Kinh là một gia tộc lớn đấy! Số tiền này đối với họ, có khi chỉ là tiền tiêu vặt một tháng mà thôi.”