Cô ta nhìn người ngồi trước mặt, dù trong bóng tối, cô vẫn trắng sáng, cô ta đứng cạnh cô, ánh mắt của mọi người đều sẽ nhìn cô trước.
Trong lòng vừa chua xót vừa khó chịu, người đẹp như vậy, anh Văn Bân thật sự sẽ không thích sao?
Chỉ có hủy hoại cô, anh Văn Bân mới mãi yêu cô ta.
Giản Anh vốn định từ bỏ, lúc này lại càng kiên định với ý nghĩ đó.
Cô ta tiến lên một bước, muốn đưa tay kéo Ngu Tư Tư: “Cô đi theo tôi, tôi giải thích với cô.”
Trần Lan trực tiếp chặn cô ta lại: “Đã nói có chuyện gì thì nói thẳng ở đây, cô cứ kéo Tư Tư đi là muốn làm gì?”
Những thanh niên trí thức đứng xem bên cạnh cũng nhận ra có gì đó không ổn, Ngu Tư Tư đã nói không có gì không thể nói, tại sao Giản Anh vẫn cứ kéo người đi?
Phải biết rằng, họ đã nghe những thanh niên trí thức khác kể rằng, có những nơi người dân sẽ đối xử tệ với thanh niên trí thức.
Họ luôn mừng vì đội này không có những chuyện bẩn thỉu như vậy, chẳng lẽ không phải là không có, mà là chưa bắt đầu thôi sao?
Cố Khắc đứng thẳng dậy, đi đến bên cạnh Giản Anh, mắt chăm chú nhìn những thay đổi trên mặt cô ta, mở miệng chất vấn: “Cô luôn gọi Ngu Tư Tư đi, rốt cuộc cô muốn làm gì?”
Giản Anh thấy anh ta đến, trên mặt thoáng lộ vẻ sợ hãi, cô ta đã nghe Tưởng Văn Bân nói về Cố Khắc, anh ta là một người không sợ trời không sợ đất.
Lại nhìn những ánh mắt của những thanh niên trí thức khác nhìn sang, cô ta nuốt nước bọt: “Không làm gì cả, chỉ nói một số chuyện riêng tư của con gái thôi, nếu cô ấy không muốn thì tôi đi trước vậy.”
Trước khi đi, cô ta lại nhìn Ngu Tư Tư được bảo vệ ở phía sau một cái, trong ánh mắt ẩn chứa sự đố kỵ và ghen ghét.
Ngu Tư Tư bắt gặp ánh mắt này, không khỏi rùng mình.
Đến khi nằm trên giường ngủ, trong đầu Ngu Tư Tư vẫn đang nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo thấu xương đó.
Đầu đau như búa bổ, cô không muốn lúc nào cũng phải đề phòng những ý đồ xấu xa của Giản Anh.
Mặc dù đã xuyên sách nhưng cô cũng muốn sống tốt cuộc sống của mình.
Hơn nữa không biết Giản Anh có phải còn có hào quang nữ chính hay không.
Tối nay rõ ràng cô ta đã nhiều lần để lộ bộ mặt thật nhưng những thanh niên trí thức dường như đều không nhìn thấy.
Hay là mình nghĩ nhiều rồi?
Thôi, Ngu Tư Tư lắc đầu.
Trong nguyên tác, miêu tả cuối cùng về nguyên chủ như sau.
Người phụ nữ nằm bên vệ đường, quần áo rách rưới, gầy trơ xương. Đôi mắt to tròn vốn tràn đầy niềm vui và sức sống, giờ chỉ còn lại sự vô hồn và già nua, đang thoi thóp.
Nếu không nói thì ai biết được cô chính là mỹ nhân Ngu Tư Tư đã từng làm say đắm lòng người.
Cái nhìn kinh diễm thoáng qua năm xưa, đến bây giờ lại trở nên rách rưới, tiều tụy, không ai biết cô đã trải qua những gì.
Hạ Bình Trăn thở dài trong lòng, bước tới đắp cho cô một chiếc áo, che đi làn da trần trụi bên dưới.
Sau đó, anh ra lệnh cho người bên cạnh đưa cô đến bệnh viện, rồi thông báo cho gia đình cô đến.
...
Đúng vậy, trong sách, người cuối cùng mà Ngu Tư Tư gặp trong cuộc đời là Hạ Bình Trăn.
Vậy thì, Hạ Bình Trăn có thể chống lại hào quang của nam nữ chính không?
Ngu Tư Tư nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng đã quyết định, cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc.
Để tên phản diện thô lỗ kia lo những chuyện này đi!
Ngày hôm sau, thật hiếm khi Ngu Tư Tư thức dậy trước khi tiếng chuông báo vào làm việc vang lên.
Ánh trăng vẫn treo trên bầu trời, sáng trưng.
Ngu Tư Tư mượn ánh trăng, lục đục bắt đầu thu dọn đồ đạc!
Ngu Tư Tư nhẹ nhàng kéo chăn sang một bên, sau đó mượn ánh trăng tìm đôi dép lê của mình.
Sau khi đi dép xong, cô cúi xuống lấy một tấm khăn gói từ trong chiếc rương dưới gầm giường ra, trải phẳng trên giường.