Ngu Tư Tư rất muốn nói lớn rằng, tôi không thấy vậy!
Nhưng cô không dám, thậm chí còn có chút nhát gan.
Một là vì anh đã cứu mình, hai là cô còn nhớ trong sách, những ngày sau này của anh sống rất sung túc, nếu không phải vì bám riết lấy nam nữ chính thì có lẽ anh đã sớm trở thành đại gia rồi.
Hơn nữa, anh còn rất hợp với gu thẩm mỹ của cô.
Tuy nhiên cô vẫn phải cân nhắc thật kỹ, dù sao kết hôn cũng là chuyện lớn.
Ánh mắt Ngu Tư Tư liếc về phía đám cỏ dại trên ruộng, ấp úng nói: “Tôi... tôi còn phải suy nghĩ.”
Hạ Bình Trăn nghe vậy, mắt nhanh chóng lóe lên một tia kinh ngạc và vui mừng, trên mặt có thể thấy rõ sự vui vẻ.
Anh cong môi, muốn giơ tay vuốt tóc cô nhưng lại sợ làm cô sợ.
Theo anh thấy, không từ chối tức là đồng ý!
Anh có đối tượng rồi!
Hạ Bình Trăn bảo Ngu Tư Tư đến chỗ râm mát ngồi, còn mình nhổ cỏ.
Ngu Tư Tư ngước đôi mắt tròn xoe nhìn anh, rồi từ từ di chuyển đến ngồi dưới gốc cây không xa.
Hạ Bình Trăn cong môi, làm việc hăng hái hơn ngày thường, chưa đầy nửa tiếng đã nhổ sạch cỏ trên mảnh đất mà Ngu Tư Tư phụ trách.
Anh rửa sạch tay ở con mương nhỏ bên cạnh, vẩy nước trên tay, từ từ đi đến bên cạnh xe đạp, đẩy xe đạp nói với Ngu Tư Tư: “Lên xe, tôi đưa cô về.”
Ngu Tư Tư lắc đầu, cô còn chưa đồng ý với anh, nếu bị người khác nhìn thấy thì không nói rõ được.
Thấy Ngu Tư Tư lắc đầu, Hạ Bình Trăn cũng không miễn cưỡng, thời gian còn dài, mọi chuyện cứ để từ từ.
Rồi sẽ có một ngày cô tâm cam tình nguyện ngồi lên yên sau xe của anh.
Để Hạ Bình Trăn về trước, Ngu Tư Tư từ từ đi về.
“Này, tôi thấy rồi, cô và Hạ Bình Trăn kia đang yêu nhau à?” Một giọng nói đột nhiên truyền đến từ bên trái Ngu Tư Tư, dọa cô trượt chân, suýt ngã xuống mương.
Ngu Tư Tư đứng vững, đưa tay chỉnh lại mũ rơm của mình, sau đó mới nhìn về phía phát ra tiếng nói.
Ồ, là một cô gái có ngoại hình rất đặc biệt.
Cô gái không cao, gầy gò. Da đen sạm, hai má đỏ ửng, mắt lại nhỏ, lông mày còn nối thành một đường.
Cô gái này tên là Hồ Phương Hương, một tuần trước còn thảo luận với mẹ về cô thanh niên trí thức Ngu này.
Hôm nay tình cờ nhìn thấy Hạ Bình Trăn thường ngày không thích giao tiếp lại đang giúp cô thanh niên trí thức Ngu này làm việc.
Một lúc ngứa ngáy, lời mẹ dặn bên tai là không được nói chuyện với thanh niên trí thức đã bị cô ấy quên sạch.
Đây chính là tin tức nóng hổi!
Ngu Tư Tư xấu hổ đến mức ngón chân co rúm lại, trời ơi!
Bị người ta phát hiện rồi!
“Tôi tên là Hồ Phương Hương, cô có thể gọi tôi là Phương Hương, cô và Hạ Bình Trăn đang yêu nhau sao?” Hồ Phương Hương là người không giấu được chuyện gì trong lòng, trong đầu có thắc mắc gì là phải hỏi cho ra, nếu không sẽ cứ mãi bận tâm.
Ngu Tư Tư lắc đầu lia lịa, cô còn chưa nghĩ đến chuyện đó, còn chưa phải người yêu!
Hồ Phương Hương lại buột miệng nói: “Mẹ tôi bảo cô không phải người tốt, lấy cô về sẽ bị đánh.”
Ngu Tư Tư nổi hết cả gân xanh: “Mẹ cô là ai?” Ai đang đi bôi nhọ danh dự của cô vậy?
“Mẹ tôi tên là Giản Tiểu Lệ, mọi người đều gọi bà ấy là bà tám.”
Nghe đến biệt danh này, Ngu Tư Tư đã hiểu ra, mẹ của cô ấy là bà cô lắm mồm nổi tiếng trong đội, chuyện nhà nào xảy ra, có lẽ hàng xóm chưa chắc đã biết nhưng bà ta thì chắc chắn biết.
Cũng không biết bà ta lấy tin tức từ đâu nữa.
Thế này thì phiền rồi, nếu Giản Tiểu Lệ biết chuyện của cô và Hạ Bình Trăn thì sau này cô phải sống thế nào đây!
Không sống nổi nữa mất.
Ngu Tư Tư lòng nặng trĩu đối phó với Hồ Phương Hương, nhìn ánh mắt sáng lấp lánh của cô ấy, cô biết cô ấy không tin.